– Cảm ơn em, Mã Quân.
Lưu Diễm hướng về phía Mã Quân nở nụ cười cảm kích. Nếu không phải Mã Quân đột nhiên nhanh trí, nàng thật không biết phải làm sao để đuổi khéo Phùng Côn. Phùng Côn vốn có thân thích làm ở Cục Giáo dục, nghe nói gần đây đang vận động để ngồi vào ghế chủ nhiệm tổ Ngữ văn. Nếu không phải vạn bất đắc dĩ, Lưu Diễm cũng không muốn hoàn toàn trở mặt với hắn, vì điều đó chẳng có chút lợi lộc nào cho nàng.
Nhìn thấy Lưu Diễm lần đầu tiên đối với mình lộ ra nụ cười quyến rũ mê người, xương cốt Mã Quân như muốn nhũn ra. Trong lòng hắn thầm cảm kích Phùng Côn vô cùng, nếu không nhờ gã này xuất hiện, làm sao hắn có được cơ hội nhận lấy sự cảm kích từ Lưu Diễm cơ chứ.
– Cô Lưu, chân cô sao thế này ạ? – Mã Quân chỉ vào chiếc giày cao gót bị gãy gót nằm dưới đất rồi hỏi – Hay là để em mang đi sửa giúp cô nhé?
Lưu Diễm thoáng do dự. Vốn dĩ nàng không muốn nhận hảo ý của đối phương, nhưng vừa rồi Mã Quân đã giúp nàng đuổi khéo Phùng Côn, nàng rất khó để cự tuyệt thêm lần nữa. Suy nghĩ một chút, nàng hỏi:
– Em định mang đi đâu sửa? Có mất nhiều thời gian không, cô không thể đứng đây đợi mãi được.
Mã Quân cũng không biết phải mất bao lâu, nhưng hắn càng không muốn bỏ lỡ cơ hội tiếp cận Lưu Diễm này. Suy nghĩ một chút, hắn bỗng nói với Lưu Diễm:
– Cô Lưu, cô chờ em một lát, em quay lại ngay.
Nói xong, không đợi Lưu Diễm kịp trả lời, hắn đã lao nhanh như bay về phía trường học.
Mã Quân chạy đến cổng trường, vừa vặn đụng trúng một nam sinh trung học cơ sở đang đạp xe ra ngoài. Hắn một tay kéo đối phương xuống rồi nói:
– Cho đàn anh mượn xe đạp một chút. Anh tên Mã Quân, ngày mai đến lớp 10/57 tìm anh lấy xe.
Nói đoạn, hắn nhảy lên xe đạp nhanh như chớp trở lại trước mặt Lưu Diễm:
– Cô Lưu, để em chở cô cùng đi tìm chỗ sửa giày. Sửa xong rồi em đưa cô về nhà luôn.
Lưu Diễm nghĩ đi nghĩ lại, cũng chỉ đành làm thế. Nàng xách chiếc giày gãy gót, ngồi lên yên sau xe đạp, một tay nắm lấy vạt áo đồng phục của Mã Quân để hắn chở đi tìm tiệm sửa giày.
Người đi đường thấy cảnh một nam sinh như Mã Quân đạp xe chở theo một thiếu phụ trang điểm gợi cảm tịnh lệ, đều ném tới ánh mắt tò mò và hâm mộ, thậm chí có vài kẻ còn huýt sáo trêu chọc.
Lưu Diễm cảm thấy mặt mình hơi nóng lên. Đây là lần đầu tiên nàng để một người đàn ông đạp xe chở mình, trong lòng không khỏi có chút khẩn trương vì sợ ngã. Thế nhưng một tay nàng phải xách giày cao gót, tay còn lại không thể ôm eo Mã Quân vì động tác đó quá thân mật, nên thân thể nàng cứ lắc lư không thôi. Đôi vú đầy đặn thỉnh thoảng lại ép sát vào lưng Mã Quân để tìm điểm tựa thăng bằng tạm thời.
Mã Quân đang đạp xe, cảm nhận được cặp hào nhũ của Lưu Diễm liên tục ép chặt vào lưng mình, hắn hưng phấn đến mức muốn hét vang một tiếng. Dương vật trong quần cũng dần dần cương lên, bị yên xe chèn ép khó chịu, hắn không thể không khẽ nhấc mông lên. Như vậy, một mặt khiến đôi hào nhũ của Lưu Diễm dán càng chặt hơn vào lưng mình, mặt khác khi hắn đạp xe, cây dương vật cứng rắn cọ xát lên xuống theo nhịp yên xe. Cảm nhận sự mê người truyền lại từ phía sau, cuối cùng hắn không thể khống chế nổi mà bắn tinh ra ngoài.
Lưu Diễm không hề hay biết Mã Quân đã “đầu hàng” dưới sự kích thích từ thân thể đầy đặn của mình. Ban đầu khi ngực dán vào lưng Mã Quân, nàng còn thấy ngượng ngùng, cố gắng giữ khoảng cách. Nhưng càng muốn giữ khoảng cách thì nhịp ép lại càng kịch liệt hơn. Cuối cùng, Lưu Diễm đơn giản là từ bỏ giãy dụa, để toàn bộ bộ ngực dán chặt lên tấm lưng rộng thùng thình của Mã Quân. Nàng tự an ủi bản thân rằng dù sao lần trước cũng đã có tiếp xúc tương tự rồi, thêm một lần này cũng chẳng sao, coi như là phần thưởng cho hắn. Mã Quân dù sao cũng chỉ là học sinh, dù có ý nghĩ gì thì nàng cũng có thể ứng phó được, không thể gây khốn nhiễu cho mình. Nhưng nàng đâu biết chính những ý nghĩ như vậy đã từng bước để Mã Quân tiến gần mình hơn, cho đến khi không thể tự kiềm chế.
Sau khi bắn xong, Mã Quân mới xem như tỉnh táo lại. Gió nhẹ thổi qua, cảm giác đũng quần lạnh lẽo làm hắn kinh ngạc. Bình thường khi hắn “quay tay” cũng phải mất hơn nửa giờ mới xuất tinh, dù là khi ân ái với Trương Lệ cũng được năm sáu phút, không ngờ chỉ bị vú Lưu Diễm va chạm vài cái đã không nhịn nổi mà xuất tinh. Có thể thấy sức cám dỗ của Lưu Diễm đối với hắn lớn đến nhường nào.
Đạp thêm một lúc, Mã Quân thấy một tiệm sửa xe, hắn luyến tiếc dừng lại, đưa tay đỡ Lưu Diễm để nàng đi khập khiễng đến trước tiệm. Hắn chu đáo kéo một chiếc ghế nhỏ cho nàng ngồi, rồi lại lấy thêm một cái khác để nàng gác chân.
Ông thợ sửa xe hơn năm mươi tuổi, tóc hoa râm, nhận lấy đôi giày cao gót xem xét rồi nói:
– Giày này chỉ có thể dùng keo vạn năng dán lại thôi. Hai đồng, có sửa không?
– Sửa chứ ạ. – Lưu Diễm mỉm cười gật đầu. Nàng đặt bàn chân đang mang tất chân lên ghế nhỏ rồi khẽ xoa bóp. Vừa rồi đứng quá lâu nên chân nàng đã bắt đầu nhức mỏi, đi lại rất bất tiện.
Mã Quân dán chặt mắt vào đôi chân đẹp bọc trong tất chân đen của Lưu Diễm, môi khô khốc. Trương Lệ bình thường không mặc váy nên ít khi mang tất chân, vả lại chân cô hơi thô, mang tất chân hiệu quả cũng không đẹp.
Thế nhưng đôi chân này của Lưu Diễm lại thon dài trắng ngần, tròn trịa đẫy đà, không béo không gầy. Khi mang vào lớp tất đen lại càng lộ ra vẻ gợi cảm mười phần, nhất là đôi chân ngọc nhỏ nhắn xinh xắn, làm người ta nhịn không được muốn nâng niu trong tay mà thưởng thức.
Đến cả lão thợ sửa giày cũng bắt đầu không tập trung nổi, thỉnh thoảng lại dùng dư quang liếc nhìn đôi chân tất đen thơm tho trước mắt. Mã Quân bên cạnh thấy không vui, hừ một tiếng:
– Đại thúc, ông lo mà sửa giày cho tốt đi, đừng có nhìn đông nhìn tây, chúng tôi còn đang vội về nhà.
Lão thợ đỏ mặt, vội cúi đầu sửa giày, nhưng trong lòng thầm nghĩ: Người đàn bà này xinh đẹp quá, chân cũng đẹp, y như minh tinh trên tivi vậy. Nếu có thể ngủ với nàng một đêm, chết cũng không hối tiếc. Đáng tiếc lão cũng chỉ dám nghĩ vậy thôi, hạng người không quyền không thế như lão thì đến bà quét rác còn chẳng thèm nhìn, nói chi đến người thiếu phụ đẹp như thiên tiên trước mặt.
Lưu Diễm lại chẳng mấy để tâm, nàng cười khanh khách nhìn Mã Quân. Bình thường nàng trang điểm gợi cảm chính là để người khác nhìn, chỉ cần đối phương không động tay động chân chiếm tiện nghi là nàng đều có thể chấp nhận, miễn là không có tiếp xúc thân thể.
Vừa rồi khi bị lão thợ trạc tuổi cha mình nhìn trộm, Lưu Diễm trái lại cảm thấy kích thích hơn bình thường, cứ như là bị chính cha mình nhìn trộm vậy. Trong lòng nàng vô cùng mâu thuẫn, một mặt thấy ý nghĩ này hoang đường, mặt khác lại rất hưởng thụ cảm giác này.
– Đại thúc, ông không cần vội, cứ thong thả mà làm. – Lưu Diễm dịu dàng cười nói, khẽ xoay người, hữu ý vô ý đưa đôi chân dài đẫy đà ra trước mặt lão thợ.
Lão thợ lần này chẳng cần ngẩng đầu cũng có thể dễ dàng nhìn thấy đôi chân gợi cảm của nàng. Lão theo bản năng nhìn dọc từ bàn chân, bắp chân rồi lên đùi, bỗng nhiên ánh mắt lão đờ ra, môi khô khốc. Vì Lưu Diễm đặt một chân lên ghế nên hai chân không thể khép lại, tạo ra một kẽ hở rất lớn. Từ góc độ của lão, vừa vặn có thể nhìn thấy vùng hạ bộ đen tuyền, thậm chí còn thấy rõ vệt môi âm hộ màu mỡ hằn lên lớp tất chân.
Lão thầm nghĩ: Chẳng lẽ người đàn bà đẹp này không mặc quần lót sao? Thời đại bây giờ thay đổi thật rồi, ngày xưa ai dám mặc thế này chắc chắn bị người ta phỉ nhổ đến chết, tiếc là mình sinh ra quá sớm.
Lão thợ theo bản năng rướn người về phía trước để nhìn rõ hơn, nhưng trời đã hơi sầm tối, trừ phi lão đưa hẳn đầu vào giữa hai đùi Lưu Diễm mới thấy rõ được nàng có mặc quần lót hay không. Nhìn một lúc thấy mắt hơi hoa đi, lão đành tiếc nuối thu hồi ánh mắt, tiếp tục sửa giày.
Lưu Diễm đương nhiên có mặc quần lót, chẳng qua là một chiếc quần lọt khe (quần chữ T) bằng ren màu đen, vừa nhỏ vừa mỏng, nên nhìn thoáng qua cứ như không mặc. Nàng muốn chính là cái hiệu quả mập mờ này. Bình thường ở trường nàng không phóng khoáng đến mức chủ động cho các nam đồng nghiệp nhìn, hôm nay chẳng qua là ngoại lệ, dù sao sau này cũng chẳng gặp lại lão thợ này nữa, coi như phóng túng bản thân một lần.
Mã Quân không biết những ý nghĩ này của nàng. Hắn đứng bên cạnh, ngửi thấy mùi hương mê người tỏa ra từ người Lưu Diễm, trong đầu hiện lên vô số suy nghĩ. Hắn biết sửa giày xong là hắn hết cớ để ở cạnh nàng, nên phải tranh thủ thời gian quý báu này để lại ấn tượng trong lòng nữ thần. Thế nhưng đối diện với nàng, hắn lại chẳng biết nói gì. Ngoài việc biết nàng đã kết hôn ba năm và chưa có con, hắn gần như mù tịt về nàng. Thấy thời gian trôi qua, Mã Quân vẫn đang vắt óc nghĩ cách bắt chuyện.
Cuối cùng vẫn là Lưu Diễm phá vỡ im lặng, có lẽ nàng cũng cảm thấy ngồi không chẳng nói gì thì hơi lúng túng:
– Em bình thường toàn đạp xe đi học à?
– Dạ không, em thường đi bộ ạ. Nhà em ở phố Tây, cách đây không xa lắm. – Mã Quân nhanh chóng trả lời, lòng mừng thầm vì nàng đã chủ động bắt chuyện.
Lưu Diễm hỏi thêm vài câu bâng quơ rồi đột ngột hỏi:
– Cô thấy em với cô Trương có vẻ thân thiết nhỉ? Em thấy cô Trương là người thế nào?
Mã Quân sửng sốt, không biết tại sao nàng lại hỏi vậy, hắn đáp lời có chút lấp lửng:
– Cô Trương tốt lắm ạ. Cô dạy rất hay, giảng giải kiến thức rất kỹ càng, nhất là kinh nghiệm về viết văn thì cực kỳ phong phú. Lần trước thi viết văn cấp trường, lớp em có mấy bạn đạt giải đấy ạ.
– Ồ, vậy sao? – Lưu Diễm đầy hứng thú liếc nhìn Mã Quân một cái – Nghe cô Trương nói môn Ngữ văn của em học rất tốt, vậy em đạt giải mấy?
– Em đạt giải Nhì ạ. – Mã Quân có chút tự hào nói. Đây là một trong số ít những điểm sáng của hắn nên hắn muốn cho Lưu Diễm biết.
– Thật ư? Thế thì cừ lắm. – Lưu Diễm nhìn Mã Quân với ánh mắt khác hẳn. Kỳ thi lần đó lớp nàng cũng có mấy em tham gia, nhưng kết quả tốt nhất chỉ là giải Chín. Nàng chỉ nhớ giải Nhất là một nam sinh tên Đặng Hải, còn giải Nhì là ai thì nàng không mấy ấn tượng.
Nhưng đạt giải Nhì cũng là không dễ dàng gì. Lưu Diễm thầm nghĩ hèn chi Trương Lệ lại đánh giá cao và có phần ưu ái, cưng chiều hắn đến vậy. Giáo viên nào mà chẳng thích học sinh làm rạng danh cho mình.
Mã Quân cuối cùng cũng tìm được chủ đề mà Lưu Diễm hứng thú, hắn nhân cơ hội thỉnh giáo nàng vài kỹ thuật viết văn, vô hình trung kéo gần khoảng cách giữa hai người. Thấy Lưu Diễm đang hào hứng, Mã Quân đánh bạo hỏi:
– Cô Lưu, sau này nếu em gặp vấn đề gì về Ngữ văn, em có thể đến văn phòng tìm cô thỉnh giáo được không ạ?
Lưu Diễm lộ vẻ kinh ngạc:
– Sao em không hỏi cô Trương? Cô ấy dạy bao nhiêu năm rồi, kinh nghiệm chắc chắn hơn cô nhiều. Vả lại để cô Trương biết được có khi cô ấy lại giận đấy.
– Dạ chuyện là thế này. – Mã Quân nhanh chóng nghĩ ra lý do – Cô Trương cái gì cũng tốt, chỉ là thỉnh thoảng cô ấy nghiêm khắc quá. Em thực sự hơi sợ khi tìm cô ấy hỏi bài, cô ấy không có kiên nhẫn như cô đâu ạ.
Lưu Diễm cười nói:
– Đó là vì em không phải học sinh lớp cô nên cô không có trách nhiệm, chứ nếu em ở lớp cô xem cô có kiên nhẫn nổi không. Nhưng nếu em muốn tìm cô hỏi bài cũng được, có điều tốt nhất đừng để cô Trương biết nhé.
Nghe nàng đồng ý, Mã Quân sướng rơn trong lòng. Hắn cuối cùng đã bước được bước đầu tiên để tiếp cận Lưu Diễm. Sau này hắn có thể quang minh chính đại đi tìm nàng rồi. À không, là phải lén lút sau lưng Trương Lệ mới được.
Lưu Diễm đồng ý cho Mã Quân tìm mình cũng có tính toán riêng. Một phần nàng thấy Mã Quân là học sinh có tư chất, nếu hắn ham học thì dù không phải học sinh của mình nàng cũng sẵn lòng giúp. Mặt khác nàng hy vọng cách này có thể làm phân tán sự nhiệt tình của Mã Quân đối với Trương Lệ. Thời gian qua nàng quan sát thấy Mã Quân rất hay tìm Trương Lệ, mỗi lần gặp nàng hắn đều có vẻ lén lút, có lẽ hắn đã nảy sinh tâm tư không nên có với Trương Lệ. Trương Lệ là một trong số ít bạn bè của nàng ở trường, nàng không muốn Trương Lệ vướng vào bê bối, nên muốn dùng cách này để hóa giải ý nghĩ của Mã Quân một cách êm thấm.
Đáng tiếc Lưu Diễm không biết Trương Lệ và Mã Quân đã sớm “ăn nằm” với nhau rồi, và mục tiêu tiếp theo của hắn chính là nàng. Nàng làm vậy chẳng khác nào “mua dây buộc mình”, tự tạo điều kiện cho Mã Quân tiếp cận mình.
Chẳng mấy chốc giày cũng sửa xong. Lưu Diễm trả hai đồng cho lão thợ. Lão thợ cười hì hì dặn:
– Giày này mới dán nên chưa chắc chắn lắm, tốt nhất vài tiếng sau hãy đi. Sau này giày có vấn đề gì cứ đến tìm tôi, tôi bớt cho năm hào.
Đọc thêm nhiều truyện hay tại TruyenBiz.NetMã Quân liếc lão thợ một cái, thầm mắng: Mơ đẹp quá nhỉ, lúc nãy cho ông nhìn trộm đùi Lưu Diễm bấy lâu là hời cho ông lắm rồi, còn mong lần sau nữa à.
Nghe dặn, Lưu Diễm có chút do dự. Tuy từ đây về nhà không xa nhưng nàng sợ đang đi nửa đường gót giày lại rơi ra, mà cũng không thể đứng đây chờ vài tiếng được.
Mã Quân nhanh chóng nói:
– Cô Lưu, hay là cô cứ để em chở về đi ạ, vạn nhất gót giày lại rơi thì phiền lắm.
Vạn sự khởi đầu nan, đã có lần một thì có lần hai. Lần này Lưu Diễm không suy nghĩ nhiều liền ngồi lên sau xe Mã Quân, còn thoải mái ôm lấy eo hắn, dán thân thể mềm mại đầy đặn vào lưng hắn. Nếu Mã Quân không mặc đồng phục học sinh, người ngoài nhìn vào chắc chắn tưởng đây là một đôi vợ chồng trẻ đang đèo nhau về nhà.
Nhà Lưu Diễm ở khu Quan Nam, dù khoảng cách không xa nhưng có một đoạn đường gập ghềnh mấp mô khó đi. Lưu Diễm bị xóc đến mức mông hơi đau, nhưng với Mã Quân thì đó là sự hưởng thụ cực hạn, hắn lại được cảm nhận cái vị ép của cặp hào nhũ kia, chỉ hận đoạn đường nào cũng xóc như vậy.
Sau khi Mã Quân gồng mình đạp xe qua một cái dốc, cuối cùng cũng đến ngõ nhỏ nhà Lưu Diễm. Trong ngõ có bốn hộ gia đình, nhà nàng nằm ở tận cùng bên trong. Con hẻm không có đèn đường, tối thui nhìn hơi đáng sợ.
– Sao trong này không có đèn hả cô? – Mã Quân cau mày, lỡ trong này có kẻ xấu ẩn nấp thì sao.
– Trước đây có một cái, sau không biết bị đám trẻ con nhà ai đập vỡ, rồi cũng chẳng ai sửa. – Lưu Diễm cũng thở dài. Mỗi lần về nhà nhìn thấy con hẻm tối đen như hũ nút này nàng cũng thấy sợ hãi, không biết cái gì đang chờ đợi mình bên trong.
– Cô Lưu, để em đưa cô vào nhé. – Mã Quân không nhìn rõ đường bên trong nên bảo Lưu Diễm cứ ngồi trên xe để hắn dắt bộ vào tận cửa nhà nàng.
Lưu Diễm xuống xe, dưới ánh trăng thấy Mã Quân mồ hôi đầm đìa, nàng do dự một chút rồi nói:
– Thấy em mồ hôi nhễ nhại thế kia, hay là vào nhà nghỉ một lát rồi hãy về.
Từ khi chồng đi công tác, Lưu Diễm ở nhà một mình chưa bao giờ để bất kỳ người đàn ông lạ nào bước chân vào nhà. Một là phòng ngừa kẻ xấu, hai là sợ hàng xóm dị nghị.
Nhưng qua tiếp xúc hôm nay, nàng thấy Mã Quân là học sinh tốt, chủ động giúp đỡ rồi còn đưa nàng về tận nhà. Nếu nàng không mời hắn vào thì có phần quá tuyệt tình, vả lại Mã Quân mới chỉ là đứa trẻ mười sáu mười bảy tuổi, cũng chẳng sợ ai nói ra nói vào.
Mã Quân đương nhiên là cầu còn không được. Hắn không ngờ cuối cùng lại có thu hoạch ngoài ý muốn thế này. Theo Lưu Diễm vào sân, lòng hắn kích động không thôi. Hôm nay quá nhiều niềm vui bất ngờ làm hắn có chút không thích ứng kịp. Mới lần đầu thử tiếp cận Lưu Diễm mà đã vào được nhà nàng, đúng là “trên đời không có việc gì khó, chỉ sợ người có lòng”.
Nhà Lưu Diễm có ba gian: gian giữa là phòng khách, bên trái là phòng ngủ, bên phải là bếp và kho.
Lưu Diễm dẫn Mã Quân vào phòng khách, bảo hắn ngồi nghỉ trên sofa, rót cho hắn chén nước rồi dặn hắn nghỉ một lát, còn nàng vào phòng ngủ thay quần áo.
Trong phòng ngủ có một chiếc giường đôi nệm cao su, đầu giường treo ảnh cưới của nàng và chồng, bên cạnh là tủ quần áo và bàn trang điểm. Lưu Diễm thay đôi dép lê, xếp gọn đôi giày cao gót ở cửa, rồi mở tủ lấy bộ đồ ngủ ra. Nàng định theo thói quen cởi ngay quần áo trên người, nhưng sực nhớ bên ngoài còn có Mã Quân, nàng vội dừng tay, nét mặt hiện rõ vẻ do dự.
Bình thường cứ về nhà là nàng thay ngay quần áo ban ngày ra, nhất là hôm nay ở siêu thị bị kẻ nào đó sờ vào đùi, cảm giác như có thứ gì đó nhớp nháp bẩn thỉu trên da làm nàng khó chịu vô cùng. Nàng muốn lập tức cởi ngay đôi tất chân ra đem đi giặt để mai còn có cái mặc tiếp.
Nhưng giờ Mã Quân đang ngồi ở phòng khách, nàng thay đồ ở đây e là không tiện, vạn nhất hắn chạy vào nhìn trộm thì sao.
Nhưng rồi nghĩ lại, Lưu Diễm thấy mình chắc là đa nghi quá. Mã Quân mới chỉ là đứa trẻ mười lăm mười sáu tuổi, vả lại chính nàng chủ động mời hắn vào nhà, giờ lại đề phòng như vậy chẳng phải tự mâu thuẫn sao.
Lưu Diễm suy nghĩ một hồi rồi quyết định vẫn thay đồ luôn. Dù sao cũng chỉ mất vài phút, thay xong thì Mã Quân cũng nghỉ đủ rồi, nàng đưa hắn ra cửa là vừa.
Nghĩ đoạn, Lưu Diễm đi tới khép hờ cửa phòng ngủ. Vốn dĩ cửa có chốt nhưng có lần bị chồng nàng giật hỏng, nghĩ thường ngày chẳng có ai đến chơi nên nàng cũng chưa thay.
Lưu Diễm đứng trước tấm gương lớn cởi chiếc áo khoác bên ngoài, để lộ nửa thân trên trắng ngần đầy đặn. Hai bầu vú lớn rung rinh bị bó chặt trong lớp áo lót ren. Lưu Diễm tháo áo lót, giải phóng đôi hào nhũ cao vút kiêu hãnh, nàng có chút tự hào xoay người vài cái trước gương. Đôi vú hình đu đủ lập tức đung đưa, hai điểm đỏ tươi ở đầu vú cực kỳ bắt mắt.
Đáng tiếc là cảnh xuân mê người này chẳng có ai được thưởng thức. Thế giới này mới chỉ có chồng Lưu Diễm là từng được thấy trọn vẹn cặp vú lớn của nàng. Dù lúc giữa trưa Mã Quân có trốn trên giường Trương Lệ nhìn trộm, nhưng vì qua khe hở và Lưu Diễm quay lưng lại nên hắn chỉ nhìn thấy một phần.
Lưu Diễm sực nhớ lại lúc trưa khi nhờ Trương Lệ kiểm tra vú, trông Trương Lệ có vẻ hoảng hốt, tâm hồn treo ngược cành cây, chẳng biết cô ấy có kiểm tra kỹ cho mình không.
Nghĩ vậy, Lưu Diễm tiến sát tấm gương lớn, dùng tay bắt đầu tự kiểm tra cẩn thận. Hai bầu hào nhũ trắng như đu đủ không ngừng biến đổi hình dạng dưới bàn tay nàng, nàng hoàn toàn quên mất vẫn còn người đang đợi ở phòng khách.
Mất một lúc lâu Lưu Diễm mới kiểm tra xong. Vú là cơ quan quan trọng nhất của phụ nữ, không chỉ là cơ quan tiết sữa mà còn là biểu hiện quan trọng của đặc điểm giới tính thứ hai. Với một người phụ nữ, làn da trắng mịn, đôi vú đầy đặn săn chắc và bộ mông mềm mại đều là những nét quyến rũ bên ngoài.
Lưu Diễm cũng không ngờ đôi vú từng mang lại bao phiền toái thời dậy thì giờ đây lại là bộ phận khiến nàng tự tin và kiêu ngạo nhất. Nàng không muốn như nhiều phụ nữ khác không biết giữ gìn, để rồi còn trẻ đã phải cắt bỏ vú, đánh mất đi nét quyến rũ nhất của phái nữ.
Nàng chợt nhớ đến Mã Quân, nam sinh sở hữu cây dương vật cực lớn kia. Có lẽ giờ đây hắn cũng đang gặp khốn nhiễu, thậm chí thống khổ vì sự khác biệt của mình, nhưng khi trưởng thành hắn sẽ phát hiện ra một cây dương vật thô to như vậy sẽ được phái nữ săn đón đến nhường nào.
Dương vật của chồng Lưu Diễm tuy không ngắn nhỏ nhưng cũng chỉ ở mức bình thường, so với Mã Quân thì đúng là “một trời một vực”. Huống hồ Mã Quân mới chỉ là học sinh lớp mười, theo đà phát triển của cơ thể thì sau này nó sẽ lớn đến mức nào thật khó mà tưởng tượng. Lưu Diễm cũng không biết cảm giác khi bị một cây dương vật thô to như thế đâm vào mật huyệt sẽ ra sao, có lẽ sẽ bị đâm đến ngất đi mất.
Ôi, Lưu Diễm chợt nhớ ra Mã Quân vẫn đang đợi ở phòng khách. Nàng nhanh chóng chạy đến bên giường cúi người định cởi đôi tất chân đen. Nghĩ đến chiếc quần lót lọt khe bên trong cũng đã hơi ướt, nàng quyết định cởi luôn để giặt cùng tất chân.
Mã Quân ngồi trên sofa uống chén nước, đợi mãi không thấy Lưu Diễm ra. Nhìn đồng hồ trên tường thấy đã gần chín giờ, hắn bắt đầu sốt ruột, về muộn quá chắc chắn mẹ hắn sẽ cằn nhằn nửa ngày.
Đợi thêm vài phút, Mã Quân ngồi không yên nữa. Hắn đứng dậy đi tới cửa phòng ngủ của Lưu Diễm, định gõ cửa thì thấy cửa không chốt mà chỉ khép hờ. Nghĩ chắc Lưu Diễm đã thay đồ xong, hắn đưa tay đẩy cửa bước vào, để rồi chết lặng trước cảnh tượng trước mắt.
Chỉ thấy Lưu Diễm đang quay lưng về phía mình, đứng trước giường nệm cao su, để lộ nửa thân trên trắng ngần đẫy đà, đang khom lưng cởi tất chân. Tất chân và quần lót đều đã bị tuột xuống đến bắp chân. Hai cánh mông lớn trắng như tuyết đang khẽ đung đưa trước mặt hắn, tràn đầy nhục cảm. Điều khiến dục hỏa trong Mã Quân bùng cháy cuồng loạn chính là vùng mật huyệt huyền bí của Lưu Diễm đã lộ ra hoàn toàn: đôi môi âm hộ đỏ hồng mềm mại cực kỳ đầy đặn, căng mọng hơi nhô ra. Những sợi lông mu đen bóng xoăn tít hơi ướt dính lại với nhau, cửa huyệt dâm khẽ mở, rỉ ra một giọt chất lỏng trong suốt kéo thành một sợi chỉ dài đung đưa trong không trung.
Mã Quân cảm thấy dương vật của mình nảy lên mạnh mẽ, trong nháy mắt cứng ngắc như sắt, báo hiệu chủ nhân đã sẵn sàng cho cuộc giao hợp.
Lưu Diễm nghe thấy động tĩnh phía sau, nghiêng đầu nhìn thấy Mã Quân. Nàng lộ ra biểu cảm quyến rũ xinh đẹp, vặn vẹo bộ mông trắng mập, hai tay nâng cặp hào nhũ đu đủ của mình lên, nũng nịu rên rỉ:
– Mã Quân, không phải em luôn muốn sờ vú lớn của cô sao? Sao còn chưa qua đây, người ta chờ đến sốt ruột rồi này.
Nhìn dáng vẻ dâm đãng phong tao của Lưu Diễm, nghe giọng nói nũng nịu mê người kia, Mã Quân không nhịn nổi nữa. Hắn lao tới như mãnh thú, vật ngửa Lưu Diễm xuống giường nệm cao su. Hắn đưa tay tóm chặt lấy hai bầu vú trắng tròn dùng sức nhào nặn. Khác với cặp vú hơi xệ của Trương Lệ, đôi hào nhũ căng phồng của Lưu Diễm cực kỳ đàn hồi, dù Mã Quân có vần vò thế nào chúng cũng nhanh chóng trở lại hình dáng ban đầu, đúng là cực phẩm mỹ nhũ của thiếu phụ thành thục.
Mã Quân say mê trêu đùa đôi vú dâm đãng của Lưu Diễm, lòng hưng phấn vô hạn. Giấc mộng đẹp cuối cùng đã thành sự thật, đôi hào nhũ của cô giáo gợi cảm nhất trường cuối cùng đã nằm gọn trong tay hắn, mặc hắn tùy ý vầy vò.
Cảm nhận lớp thịt vú săn chắc kiên đĩnh như khối bột đang massage cho bàn tay mình, Mã Quân nhịn không được cúi xuống, áp cả mặt vào đôi vú lớn của Lưu Diễm, rồi dùng miệng ngậm chặt lấy đầu vú đã bắt đầu cứng lại mà liên tục mút mát.
Lưu Diễm bị thủ đoạn thuần thục của Mã Quân trêu chọc đến mức rên rỉ không thôi, thân thể trắng ngần uốn éo trên giường nệm, khuôn mặt u oán nói:
– Sao em chỉ chơi vú của người ta mãi thế? Nhìn xem tiểu huyệt của cô đã ướt đẫm rồi này, nhanh cắm vào đi, cô muốn cùng em ân ái.
Mã Quân bấy giờ mới luyến tiếc buông đôi hào nhũ trắng ngần ra. Hắn vội vã cởi quần, lôi cây dương vật vừa dài vừa thô ra. Đêm nay hắn muốn chiếm hữu hoàn toàn người thiếu phụ thành thục xinh đẹp gợi cảm này, bất kể bộ phận nào trên thân thể nàng cũng phải lưu lại dấu vết của hắn.
Lưu Diễm dường như cũng bị kích cỡ dương vật của Mã Quân làm cho kinh động. Nàng đưa tay nắm chặt lấy cây gậy thịt nóng bỏng của hắn, tách hai đùi trắng muốt đầy đặn ra, dẫn lối Mã Quân tiến vào mật huyệt chưa từng bị người đàn ông lạ nào xâm nhập. Nơi đó dâm thủy đã tràn trề, cửa huyệt khẽ mở.
– Đến đây đi, cắm vào đi Mã Quân, dùng sức đâm vào cô này. – Lưu Diễm nũng nịu cười với Mã Quân, nằm ngửa trên giường chờ đợi hắn xâm nhập.
Dương vật của Mã Quân tì lên cửa mật huyệt mềm mại vô cùng, khẽ cọ xát vào đôi môi âm hộ, cảm nhận từng đợt dâm dịch không ngừng trào ra làm trơn quy đầu nóng bỏng. Hắn hít sâu một hơi, thúc người tới trước, cây dương vật to dài chậm rãi cắm sâu vào âm đạo của cô giáo xinh đẹp. Hắn cuối cùng đã chiếm đoạt hoàn toàn thân thể Lưu Diễm, trở thành người đàn ông thứ hai của nàng.
Thật là chặt quá! Mã Quân cảm thấy bên trong lỗ thịt của Lưu Diễm dường như có vô số chiếc miệng nhỏ đang mút lấy dương vật của mình. Mỗi nhịp mút đều mang lại cảm giác tiêu hồn thực cốt, làm hắn muốn bắn ngay lập tức.
Mã Quân liên tục hít sâu không khí, chậm rãi xâm nhập vào sâu trong mật huyệt của Lưu Diễm, hoàn thành động tác giao hợp. Lưu Diễm há miệng, khuôn mặt kiều mỵ vô cùng, đôi mắt đẹp nhìn Mã Quân đầy xuân tình.
Trong tiếng rên rỉ của Lưu Diễm, động tác của Mã Quân ngày càng nhanh, biên độ quất cắm tăng dần. Cuối cùng, dưới một hồi quất cắm kịch liệt, hắn cảm thấy thân thể Lưu Diễm co giật một hồi, từ trong lỗ thịt trào ra một luồng nhiệt lưu tưới lên quy đầu. Mã Quân không khống chế nổi nữa, hét lớn một tiếng, tinh dịch đậm đặc phun trào, rót thẳng vào sâu trong mật huyệt Lưu Diễm. Kết thúc lần tính giao đầu tiên với cô giáo xinh đẹp.
Mã Quân đột nhiên cảm thấy có gì đó không đúng. Tại sao Lưu Diễm lại trở nên dâm đãng phong tao hơn cả Trương Lệ? Đây đâu phải phong cách của nàng, trái lại rất giống những giấc mộng xuân hắn thường mơ. Chợt nghe Lưu Diễm hét lớn một tiếng:
– Mã Quân! Em làm cái gì thế? Mau ra ngoài cho cô, không cô báo cảnh sát đấy!
Nghe tiếng cảnh cáo của Lưu Diễm, Mã Quân giật mình tỉnh táo lại. Nhìn thấy Lưu Diễm đang cầm bộ đồ ngủ che chắn thân thể trắng ngần đầy đặn, nét mặt nghiêm nghị pha chút giận dữ nhìn mình, hắn mới hiểu ra màn ân ái kích thích vừa rồi chỉ là ảo tưởng của chính mình. Sợ quá mức, hắn vội vàng đóng cửa lùi ra ngoài.
Đợi Mã Quân ra ngoài, Lưu Diễm mới vội vàng thay đồ ngủ vào. Lòng nàng vẫn còn run sợ, nàng đi ra cửa nhìn lén Mã Quân. Thấy hắn đang ngồi thất thần sợ hãi trên sofa, nàng mới thở phào nhẹ nhõm. Nàng vạn lần không ngờ Mã Quân lại thật sự dám xông vào, nếu nàng không kịp thời quát mắng ngăn lại, không biết hắn sẽ làm ra chuyện gì.
Chẳng lẽ tất cả những gì Mã Quân thể hiện trước đây đều là ngụy trang sao? Mục đích của hắn là để tiếp cận nàng? Lưu Diễm càng nghĩ càng thấy giận. Nàng mời hắn vào nhà, thậm chí thay đồ mà không chốt cửa đều là vì tin tưởng Mã Quân, nghĩ hắn không có những ý nghĩ bẩn thỉu ác độc như thế. Không ngờ hắn cũng giống như đám nam đồng nghiệp ở trường, đều đang có ý đồ với mình.
Không được, nàng không thể cứ thế bỏ qua cho Mã Quân. Ngày mai nàng nhất định phải đến trường nói cho Trương Lệ biết chuyện Mã Quân nhìn trộm mình, để Trương Lệ cảnh cáo hắn thật nghiêm khắc. Hôm nay hắn dám nhìn trộm nàng thay đồ, biết đâu ngày mai hắn còn làm chuyện quá đáng hơn.
Thế nhưng giờ đây cô nam quả nữ ở chung một phòng, nàng không thể kích thích hắn thêm nữa. Vạn nhất hắn “chó cùng rứt dậu” muốn làm gì nàng thì nàng căn bản không thể phản kháng. Lưu Diễm quyết định trước tiên phải nói chuyện tử tế với hắn để ổn định tình hình.
Nghĩ đoạn, Lưu Diễm hít một hơi thật sâu, mở cửa bước ra ngoài, cố gắng dùng giọng điệu bình tĩnh nhất nói:
– Mã Quân, chúng ta nói chuyện được không?