Skip to main content
Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
Trang chủ Đô Thị Cô giáo ngực to Lưu Yến CHƯƠNG 6: TIẾT HỌC SINH LÝ CỦA CÔ GIÁO XINH ĐẸP

CHƯƠNG 6: TIẾT HỌC SINH LÝ CỦA CÔ GIÁO XINH ĐẸP

5:49 chiều – 09/01/2026

Nhìn thấy Lưu Diễm cuối cùng cũng ra khỏi phòng ngủ, Mã Quân vội vàng đứng dậy khỏi sofa, khuôn mặt hoảng sợ giải thích:

– Cô Lưu, em thực sự không phải cố ý nhìn trộm cô đâu ạ. Em thấy muộn quá rồi nên muốn vào thưa với cô một tiếng để em về, không ngờ cửa không chốt, em cứ tưởng cô đã thay đồ xong rồi ạ.

Bỗng nhiên hình ảnh bộ mông trắng lớn dâm mỹ của Lưu Diễm lại hiện lên trong đầu, khiến hắn không nói tiếp được nữa.

Lưu Diễm sửng sốt. Nàng nhìn đồng hồ, chợt nhận ra có lẽ mình đã thực sự hiểu lầm Mã Quân. Chính nàng chủ động mời hắn về nhà nghỉ ngơi, cũng là nàng đại ý không chốt cửa, càng là do nàng mải mê tự kiểm tra vú trước gương mà quên mất thời gian. Nếu thực sự truy cứu trách nhiệm thì chính nàng mới là người phải chịu trách nhiệm lớn nhất. Nếu chuyện này mà kể cho người khác, e là ai cũng nghĩ nàng đang cố tình câu dẫn Mã Quân.

Nghĩ vậy, cơn giận trong lòng Lưu Diễm tan biến hết. Nhìn dáng vẻ hoảng sợ bất an của Mã Quân, nàng càng thấy thái độ vừa rồi của mình hơi quá đáng. Lòng nảy sinh chút áy náy, nàng dịu dàng nói:

– Thôi được rồi Mã Quân, vừa rồi thái độ của cô không tốt, em đừng để ý. Chuyện này không trách em, là do cô không đúng.

– Cô Lưu, cô định nói chuyện gì với em ạ? – Nghe Lưu Diễm nói thế, Mã Quân thở phào. Hắn thực sự sợ nàng hiểu lầm mình nhìn trộm. Dù biết nàng dọa báo cảnh sát chỉ là để hù hắn, nhưng nếu nàng đem chuyện này nói với Trương Lệ hay mẹ hắn thì rắc rối to, và hắn cũng vĩnh viễn mất đi sự tin tưởng của nàng.

Nói chuyện gì đây? Lưu Diễm do dự. Ban đầu nàng định bắt Mã Quân kiểm điểm sâu sắc lỗi lầm của mình, nhưng giờ thấy người sai lại là mình, chẳng lẽ giáo viên lại đi làm bản kiểm điểm trước mặt học sinh? Chẳng lẽ lại nói mình sơ suất không nên để hắn thấy mình khỏa thân sao?

Nghĩ đến cảnh lúc nãy khi nàng cởi tất chân và quần lót xuống đến chân, cơ thể gần như trần truồng thì Mã Quân xông vào, từ vú, mông đến mật huyệt đều bị hắn nhìn sạch, Lưu Diễm bỗng thấy hưng phấn lạ lùng, nhưng cảm giác này hoàn toàn khác với việc bị đám đàn ông trên phố “thị gian”.

Ánh mắt của đám đàn ông đó hoàn toàn là trần trụi, không chút che đậy. Lưu Diễm tin rằng nếu không sợ pháp luật trừng phạt, chúng sẽ chẳng ngần ngại lột sạch quần áo nàng, dùng bàn tay to lớn tham lam chà đạp thân thể đẫy đà của nàng, và dùng cái thứ xấu xí kia đâm mạnh vào mật huyệt mà chẳng cần quan tâm đến cảm nhận của nàng, bất chấp việc đó mang lại sỉ nhục và thống khổ cho nàng đến nhường nào.

Thế nhưng ánh mắt của Mã Quân lại không như vậy. Tuy hắn nhìn trộm thân thể trần truồng của nàng với ánh mắt cũng rực cháy tham lam, nhưng trong đó có sự ái mộ và thưởng thức, thậm chí là có chút kính sợ. Chỉ một tiếng quát của nàng mà Mã Quân đã ngoan ngoãn lui ra ngoài, hoàn toàn không có ý đồ dùng bạo lực xâm phạm nàng. Phải biết rằng với hình thể và sức mạnh của hắn, muốn khống chế nàng là chuyện dễ dàng. Nhà nàng lại nằm cuối con hẻm, dù nàng có hét cứu mạng cũng chẳng ai nghe thấy. Mã Quân hoàn toàn có thể không kiêng nể gì xâm phạm nàng rồi thong dong rời đi, mà vì danh dự nàng chắc chắn chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt, chẳng dám tố cáo ai.

Nếu đổi lại là bất kỳ người đàn ông nào khác, trong hoàn cảnh đó e là đều cho rằng nàng cố ý cám dỗ hắn mà làm chuyện “Bá Vương ngạnh thượng cung”, rồi cuối cùng đổ hết trách nhiệm lên đầu nàng. Mã Quân không làm thế, trái lại còn sợ hãi lui ra, có thể thấy trong lòng hắn căn bản không có ý nghĩ cưỡng ép nàng. Trừ phi nàng chủ động câu dẫn, nếu không hắn tuyệt đối không dám chạm vào nàng dù chỉ một chút.

Phản ứng của Mã Quân hoàn toàn là phản ứng bình thường của thiếu niên tuổi dậy thì. Nếu có thể nhận được sự dẫn dắt khoa học, có lẽ sẽ giúp hắn thuận lợi vượt qua giai đoạn nhạy cảm đặc thù này. Nhưng dù là trường học hay xã hội đều không thể cung cấp sự dẫn dắt kịp thời như vậy, chỉ có thể để hắn tự tìm tòi theo bản năng.

Lưu Diễm nhớ lại đám côn đồ hay sàm sỡ ở siêu thị. Những thiếu niên đó vốn cũng từng là những đứa trẻ thuần khiết, chỉ vì thiếu sự dẫn dắt đúng đắn, cộng thêm tiếp xúc với những tin tức xấu ngoài xã hội nên mới lầm đường lạc lối. Nàng không muốn trơ mắt nhìn Mã Quân trở nên như vậy.

Có lẽ đêm nay chính là thời điểm thích hợp. Lưu Diễm nghĩ thầm, nàng bảo Mã Quân ngồi xuống sofa, còn mình ngồi bên cạnh, mỉm cười dịu dàng nói:

– Mã Quân, em đừng khẩn trương. Chuyện này cô sẽ không nói với ai cả, đây là bí mật nhỏ giữa cô và em, được không?

Mã Quân nhìn Lưu Diễm rồi theo bản năng gật đầu. Lòng hắn đột nhiên thấy kiên định hẳn, hắn tin Lưu Diễm không lừa hắn, càng không hại hắn. Đó là một loại trực giác.

Thấy Mã Quân đã ổn định tâm lý, Lưu Diễm mới nói:

– Mã Quân, cô cũng từng trải qua cái tuổi của các em, tất cả những gì các em đang trải qua cô đều hiểu. Vì vậy chúng ta có tiếng nói chung. Nếu em có vấn đề gì về học tập hay cuộc sống, hoặc những phương diện khác mà em chưa rõ, em đều có thể hỏi cô, hiểu không?

Hoang mang về cuộc sống? Mã Quân nhìn đôi mắt sáng ngời của Lưu Diễm, không hiểu rõ ý nàng. Cuộc sống của hắn đâu có vấn đề gì. Dù từ khi cha mất gia cảnh có khó khăn nhưng mẹ hắn rất giỏi giang, làm hai công việc nên nhà vẫn ổn thỏa.

Thấy khuôn mặt ngây thơ của Mã Quân nhìn mình, Lưu Diễm cắn răng nói thẳng:

– Mã Quân, vừa rồi nhìn thấy thân thể của cô, em có nảy sinh thôi thúc gì không?

Mã Quân lập tức sửng sốt. Không ngờ Lưu Diễm lại hỏi vấn đề nhạy cảm như vậy, mặt hắn đỏ bừng, vội lắc đầu:

– Dạ không đâu cô Lưu, em thề với trời, lúc đó em thực sự không có ý nghĩ gì đâu ạ.

– Thôi nào Mã Quân, em không cần gạt cô đâu. – Lưu Diễm mỉm cười nói – Em đang ở tuổi dậy thì, cơ thể đang phát triển, tò mò về thân thể người khác giới là chuyện rất bình thường. Nếu em không có thôi thúc gì thì đó mới là không bình thường đấy, em thấy đúng không?

Bị Lưu Diễm trực tiếp vạch trần lời nói dối, Mã Quân đành gật đầu, mặt nóng ran. Tuy hắn đã có kinh nghiệm tình dục nhất định nhưng chưa bao giờ thảo luận chuyện này với ai, nhất là với giáo viên của mình. Hắn vừa thấy mới lạ vừa có chút không thích ứng, không biết tại sao Lưu Diễm lại đột ngột nói với mình những điều này.

Lưu Diễm dừng lại một chút rồi nói tiếp:

– Nếu đây là một hiện tượng sinh lý bình thường, em không cần phải kìm nén nó, càng không nên lảng tránh, mà phải tìm hiểu nó, dùng phương thức đúng đắn để đối diện và giải quyết. Cũng như việc vừa rồi em vô tình thấy thân thể của cô, cô cũng không giận, em không cần phải có gánh nặng tư tưởng gì cả, hiểu chưa?

Mã Quân bây giờ mới biết Lưu Diễm muốn khai đạo cho mình vì sợ hắn nghĩ lung tung. Lòng hắn vừa cảm động vừa có chút áy náy. Hắn tiếp cận Lưu Diễm hoàn toàn là mang tâm lý âm u, và dù vừa rồi nhìn thấy nàng khỏa thân là ngoài ý muốn, nhưng sự thực là hắn có ý đồ xấu với nàng chứ không đơn thuần chỉ là sự bốc đồng của thiếu niên. Có lẽ trong mắt Lưu Diễm hắn vẫn chỉ là một cậu trai ngây thơ chưa biết gì về chuyện ấy, chứ nàng đâu biết hắn đã có thể khiến một thục phụ đầy đặn lên đỉnh trong thời gian ngắn.

Nhưng nếu Lưu Diễm đã có ý nghĩ như vậy, Mã Quân đương nhiên không ngu gì mà từ chối. Dẫu sao được cùng một người thiếu phụ xinh đẹp gợi cảm thảo luận về kiến thức sinh lý là điều mà mọi nam sinh trong lớp đều mơ ước, không ngờ hắn lại vô tình thực hiện được.

Đến cả giấc mơ táo bạo nhất của Hoàng Quốc Tân cũng chỉ là được cùng Lý Đình xem phim người lớn mà thôi.

– Cô Lưu, nếu cô đã nói vậy, em cũng xin nói thật với cô. – Mã Quân dần mở lòng mình với Lưu Diễm – Vừa rồi nhìn thấy thân thể của cô, em thực sự có thôi thúc. Em muốn vuốt ve vú và mông của cô, còn muốn…

Nghe Mã Quân bạo dạn thừa nhận ý nghĩ với mình, mặt Lưu Diễm đỏ ửng. Nhưng nàng thấy việc hắn chủ động nói ra bí mật này là phản ứng tốt. Thấy hắn ấp úng khó mở lời, nàng cổ vũ:

– Không sao đâu, ở đây chỉ có hai chúng ta, em cứ mạnh dạn nói ra đi, cô không trách em đâu.

– Em muốn cắm vào mật huyệt của cô. – Mã Quân thốt ra, lập tức thấy sướng vô cùng. Hắn thầm nghĩ chắc chẳng có học sinh nào ở trường Trung học số 3 này to gan hơn mình, dám nói lời thô tục ngay trước mặt giáo viên như vậy.

Lưu Diễm dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng không ngờ Mã Quân lại nói lời thô tục như thế. Mặt nàng nóng bừng, không dám nhìn Mã Quân, nhưng nàng biết giờ không thể lảng tránh, chỉ có thể đối diện trực tiếp. Nàng khẽ nhíu mày nói:

– Mã Quân, em là học sinh cấp ba, không nên dùng những từ thô tục như vậy. Ý của em là muốn cùng cô “ân ái”, hay còn gọi là tính giao, giao hợp.

Mã Quân ngượng ngùng gãi đầu:

– Em xin lỗi cô Lưu. Chúng em bình thường toàn nói thế nên thành quen miệng ạ. Ý của em đúng là muốn cùng cô ân ái.

Thực ra đám Mã Quân bình thường còn nói thô tục hơn nhiều, cứ như phải nói thế mới thấy sướng. Mã Quân những đêm “quay tay” khi nghĩ về Lưu Diễm cũng liên tục lẩm bẩm những câu như “Tao muốn đâm nát huyệt dâm của mày”… Không ngờ có ngày hắn lại nói ra điều đó ngay trước mặt nàng.

– Không sao, đó chỉ là cách gọi khác nhau thôi, không đại diện cho điều gì cả. – Lưu Diễm dần thả lỏng tâm trạng. Bước khó khăn nhất dường như đã vượt qua, nàng giờ đã có thể thản nhiên thảo luận mọi chủ đề với Mã Quân.

– Mã Quân, em có biết thế nào là ân ái không? – Lưu Diễm hỏi để biết kiến thức của hắn đến đâu mà dẫn dắt.

– Em biết một ít ạ. – Mã Quân gật đầu. Dù không có chuyện với Trương Lệ thì hắn cũng đã biết rất nhiều về chuyện ấy qua sách báo và phim ảnh, dù kiến thức đó còn vụn vặt và có phần lệch lạc.

– Vậy em nói cô nghe xem em biết những gì.

– Ân ái là quá trình nam nhân dùng dương vật cắm vào âm đạo của nữ nhân, qua ma sát mà dẫn đến xuất tinh. Đó gọi là tính giao, vì thường diễn ra giữa hai người khác giới có hảo cảm với nhau nên gọi là ân ái. Có rất nhiều tư thế ân ái, nhưng thường thấy nhất là từ phía trước và từ phía sau. Trước khi làm tình, nam nhân phải thực hiện âu yếm, vuốt ve các vùng nhạy cảm của nữ nhân như vành tai, cổ, nách, đầu vú, môi âm hộ và đầu ngón chân. Đó gọi là dạo đầu (tiền hí), tác dụng là tạo bầu không khí hòa hợp, giúp âm đạo nữ giới tiết ra chất bôi trơn để tránh đau đớn khi quan hệ. Sau đó nam nhân cũng cần âu yếm nữ nhân thêm nữa.

– Em biết nhiều thật đấy. – Lưu Diễm kinh ngạc. Nàng cứ tưởng Mã Quân chỉ biết sơ sơ, không ngờ hắn nói ra được nhiều nội dung như vậy, thậm chí nhiều kiến thức mà chồng nàng còn chẳng rõ. Chồng nàng trước khi quan hệ chưa bao giờ dạo đầu, làm xong là lăn ra ngủ, chẳng bao giờ quan tâm đến cảm xúc của nàng.

– Dạ cô Lưu, cái này trong sách sinh lý vệ sinh có giảng mà. – Mã Quân đáp, lòng thầm nghĩ chẳng có gì lạ, hồi đó có đứa đạt được cuốn “Cẩm nang vợ chồng”, cả bọn coi như sách quý truyền tay nhau đọc như đọc truyện người lớn vậy.

– Vậy khi có thôi thúc, em giải quyết thế nào? – Lưu Diễm hỏi điểm mấu chốt. Nàng biết nếu sự bốc đồng này không được khai thông đúng cách thì dễ dẫn đến những hành vi lệch lạc.

– Dạ “quay tay” ạ. – Mã Quân thành thật đáp. Nhưng đó là trước đây, giờ có Trương Lệ hắn cũng ít làm thế rồi.

– Ồ, thế làm như thế nào? – Lưu Diễm buột miệng hỏi rồi hối hận ngay. Nàng sợ Mã Quân hiểu lầm. Thực ra nàng chỉ tò mò vì nàng là phụ nữ, dù biết nam giới có thủ dâm nhưng cụ thể thao tác thế nào nàng hoàn toàn mù tịt. Đó chỉ là sự khát khao hiểu biết về một lĩnh vực chưa biết.

Mã Quân cũng sửng sốt. Thấy nàng không ngần ngại, hắn nghĩ lúc nãy mình đã nhìn lén nàng khỏa thân, thấy cả mật huyệt của nàng rồi, giờ cho nàng xem dương vật của mình cũng công bằng. Hắn liền đứng dậy kéo quần xuống đầu gối, dùng tay nắm lấy cây dương vật hơi mềm bắt đầu tuốt lên tuốt xuống.

Lưu Diễm định giải thích một câu, không ngờ Mã Quân đã lôi ra cho nàng xem luôn. Nàng chưa bao giờ nghĩ có ngày mình lại xem một người đàn ông thủ dâm trước mặt, dù hắn chỉ là học sinh. Điều này đã đột phá giới hạn tâm lý của nàng và đi chệch khỏi hướng dẫn dắt ban đầu.

Lẽ ra phản ứng đúng đắn nhất là nàng phải lập tức ngăn Mã Quân lại và bảo hắn về ngay để tránh mọi chuyện mất kiểm soát. Thế nhưng làm vậy sẽ làm tổn thương tính tích cực của Mã Quân, khiến hắn mất lòng tin vào nàng và công sức từ nãy giờ coi như đổ sông đổ bể.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại TruyenBiz.Net

Thôi kệ, ai bảo mình lỡ lời. Lưu Diễm đành thỏa hiệp. Nhưng nàng không biết rằng khi giới hạn tâm lý đã bị phá vỡ một lần thì sẽ có lần thứ hai, dẫn đến mối quan hệ của cả hai đi về hướng hoàn toàn mất khống chế sau này.

Lưu Diễm không dám nhìn thẳng vào cây dương vật vừa to vừa dài kia. Dù trước đó nàng đã cảm nhận được kích cỡ của nó qua thân thể, nhưng tận mắt nhìn thấy vẫn là một sự chấn động tâm lý khác hẳn. Đây là lần đầu nàng quan sát gần đến thế dương vật của một người đàn ông khác. Khác với cây gậy đã hơi xỉn màu của chồng, dương vật của Mã Quân có màu hồng pha đen, quy đầu rất lớn, theo động tác của Mã Quân mà rỉ ra chút dịch trong suốt.

Lưu Diễm phát hiện mình không hề bài xích như nàng tưởng. Có lẽ vì biết Mã Quân sẽ không hại mình nên nàng không thấy cây gậy này mang tính công kích, trái lại nàng có thể thản nhiên quan sát, thậm chí nảy sinh ý muốn chạm tay vào thử. Đương nhiên nàng chỉ nghĩ vậy chứ chẳng dám làm thật.

Được “quay tay” trước mặt nữ thần xinh đẹp, Mã Quân hưng phấn vô cùng. Hắn tuốt gần 10 phút mà vẫn chưa bắn. Một phần vì lúc đạp xe chở Lưu Diễm hắn đã bắn một lần, phần nữa vì làm chuyện này ngay trước mặt nàng nên hắn có chút chướng ngại tâm lý, khó mà bắn ra được.

– Sao lâu thế em? Thế này là có vấn đề đấy. – Lưu Diễm nhíu mày. Nàng biết cương lâu mà không xuất tinh thì dễ bị chứng trầm tích tinh dịch, không tốt cho sức khỏe.

– Em cũng không biết sao nữa ạ. – Mã Quân lúng túng. Thấy nãy giờ Lưu Diễm rất khoan dung, hắn bèn đánh bạo đề nghị – Hay cô Lưu giúp em một tay đi ạ, thế thì em mới hưng phấn được.

– Không được! Tuyệt đối không được! – Lưu Diễm biến sắc, nghiêm giọng nói – Mã Quân, em đừng có quá đáng. Cô chỉ muốn giúp em nhận thức đúng vấn đề này thôi. Em đừng có suy nghĩ lung tung. Em mới là học sinh lớp mười, đừng để bị nhiễm những thói hư tật xấu ngoài xã hội. Cô nghe cô Trương nói mẹ em đã vất vả cực nhọc một mình nuôi em khôn lớn, chẳng lẽ em báo đáp bà bằng cách này sao? Nếu bà biết con mình biến thành một kẻ lưu manh đầu óc đầy những thứ đồi trụy thì bà sẽ đau lòng đến mức nào.

Mã Quân bị mắng đến mức hổ thẹn vô vàn, mặt đỏ bừng. Thời gian qua hắn mải mê trong cuộc hoan lạc nhục dục với Trương Lệ mà xao nhãng học hành. Ngay cả trong giờ học hắn cũng chỉ nghĩ đến thân thể trắng ngần gợi cảm của Trương Lệ, hận không thể lập tức đâm cây dương vật vào lỗ thịt của cô. Lại thêm gần đây hắn chỉ mải tính cách tiếp cận Lưu Diễm, nếu cứ đà này hắn sẽ thực sự biến thành một thiếu niên sa đọa đúng như lời Lưu Diễm nói.

Được Lưu Diễm cảnh tỉnh, hắn bỗng choàng tỉnh. Hắn chỉ là học sinh cấp ba bình thường, được ân ái với Trương Lệ chỉ là một sự tình cờ chứ không phải hắn có sức hút gì ghê gớm. Vả lại Trương Lệ đã có gia đình, hắn cứ thế này cũng chẳng đi đến đâu mà chỉ tổ hủy hoại tiền đồ. Nghĩ đến bóng dáng tần tảo vất vả của mẹ, Mã Quân đỏ hoe mắt, rơi những giọt nước mắt hối hận. Cây dương vật cứng rắn cũng mềm nhũn xuống. Hắn đứng dậy cúi đầu thật sâu trước Lưu Diễm, nghiêm túc nói:

– Cô Lưu, em biết lỗi của mình rồi ạ. Từ giờ em sẽ chăm chỉ học hành, không làm chuyện gì không lành mạnh nữa.

Lưu Diễm thấy lời khuyên của mình có tác dụng, nàng mỉm cười an ủi, đưa tay lau nước mắt cho hắn, dịu dàng nói:

– Biết lỗi mà sửa là học sinh tốt. Chuyện đêm nay cứ dừng ở đây, cô sẽ không nói với ai cả. Hứa với cô, em phải là người có nguyên tắc và biết giữ giới hạn, có như vậy mới không phụ lòng những người quan tâm em. Trời muộn rồi, em về sớm đi.

Mã Quân chào từ biệt Lưu Diễm. Đi ra khỏi con ngõ, hắn nhớ lại sự mong đợi lúc chiều khi chở nàng về, so với tâm cảnh lúc này đúng là một trời một vực. Mục đích tiếp cận nàng đã đạt được nhưng kết quả lại không như ý muốn. Chẳng những không tiến triển thêm mà còn bị nàng dạy cho một bài học về sinh lý và tư tưởng. Cô giáo Ngữ văn đúng là có trình độ làm công tác tư tưởng rất cao. Hắn thầm nghĩ giờ chỉ còn nước về nhà tắm rửa rồi ngủ thôi.

Mã Quân lủi thủi đi ra, bỗng thấy bóng đen thoáng qua phía xa. Hắn nhìn lại chẳng thấy gì, nghĩ chắc mình hoa mắt. Hắn thầm nhớ trong sách nói phóng túng quá độ làm thị lực giảm sút, dạo này hắn ân ái với Trương Lệ suốt, sức lực chắc cũng cạn kiệt rồi. Vừa rồi “quay tay” mãi không bắn chắc cũng là một lời cảnh báo. Hắn thầm nhủ phải nghe lời Lưu Diễm, không được phóng túng nữa, tranh thủ mấy ngày Trương Lệ “đến tháng” mà tịnh tâm bù đắp việc học.

Lưu Diễm tiễn Mã Quân xong, cảm thấy trút được gánh nặng. Nàng chuẩn bị đi tắm rồi ngủ. Đang định vào vòi sen thì nghe tiếng gõ cửa lớn. Nàng tự hỏi muộn thế này còn ai, chẳng lẽ Mã Quân quay lại? Nàng vội lau khô người, quấn khăn tắm ra mở cửa. Hóa ra là một gã đàn ông gầy gò ngoài ba mươi tuổi, để ria mép, tóc chải ngược bóng lộn, đôi mắt tam giác đảo liên hồi. Hắn cầm chai bia bẩn thỉu, người nồng nặc mùi rượu.

Lưu Diễm nhíu mày chán ghét. Gã này tên Hoàng Hồng Phát, hàng xóm cạnh nhà, làm ở văn phòng Hội đồng nhân dân huyện nên hay tinh tướng xưng mình là cán bộ nhà nước, cái gì cũng làm được, nhưng thực ra nhát như thỏ đế, chỉ giỏi nói khoác.

Lúc chồng Lưu Diễm ở nhà, hắn rất ngoan hiền, chẳng bao giờ sang chơi. Nhưng hễ chồng nàng đi công tác là hắn bắt đầu giở trò, hay mượn rượu sang bắt chuyện, mượn cớ hết muối hết nước mắm để nán lại, làm Lưu Diễm cực kỳ phiền phức nhưng vì hàng xóm nên không tiện trở mặt.

Thấy người tới không phải Mã Quân, Lưu Diễm bỗng thấy hụt hẫng. Từ khi chồng đi vắng, nàng luôn lủi thủi một mình. Đêm nay nàng chủ động mời Mã Quân vào nhà, được trò chuyện tâm tình nên nàng thấy cảm giác có người bầu bạn rất tốt, dù đối phương chỉ là học sinh mười sáu tuổi. Nàng nghĩ nếu Mã Quân thực sự sửa đổi, không còn ý nghĩ bậy bạ nữa, nàng sẵn lòng mời hắn sang trò chuyện thường xuyên cho đỡ buồn.

Nghĩ đến Mã Quân, nàng muốn nhanh chóng đuổi Hoàng Hồng Phát đi, lạnh lùng hỏi:

– Hoàng Hồng Phát, muộn thế này rồi có chuyện gì không?

Hoàng Hồng Phát nhìn Lưu Diễm tóc còn ướt, người quấn khăn tắm trắng lộ ra nửa đôi hào nhũ đầy đặn mà thèm thuồng. Hắn hận không thể giật phắt cái khăn tắm ra để chà đạp người thiếu phụ gợi cảm này, nhưng hắn không có gan đó. Hắn chỉ dám mượn rượu lấy dũng khí, dán mắt vào đôi vú cao ngất, cười nói:

– Cô em đừng khách sáo thế, cứ gọi tôi là anh Hoàng. Chị nhà đi trực đêm, tôi nấu ít bánh sủi cảo đông lạnh mà hết dấm, sang mượn cô một ít. – Hắn vừa nói vừa giơ chai bia không ra.

Lưu Diễm lùi lại một bước, lấy tay che ngực, do dự không biết hắn nói thật hay giả. Nhưng vợ hắn đúng là y tá, hay đi trực đêm, còn hắn thì chẳng bao giờ nấu cơm, toàn ăn ngoài, nên nghe cũng có lý.

– Vào đi. – Lưu Diễm đành để hắn vào. Nàng nghĩ bụng cho hắn lấy đồ rồi đi ngay cho rảnh nợ.

Hoàng Hồng Phát hí hửng đi sau, dán mắt vào đôi bắp chân trắng nõn và bộ mông tròn trịa lấp ló sau lớp khăn tắm. Ngửi thấy mùi sữa tắm thơm tho từ người nàng, hắn cảm thấy dục hỏa bùng cháy, hạ bộ bắt đầu cứng lên.

Lưu Diễm vào bếp chỉ vào chai dấm:

– Anh cầm đi đi, tôi cũng chẳng dùng đến. Khi nào chị nhà về thì trả lại sau cũng được.

– Thế thì ngại quá, ha ha. – Hoàng Hồng Phát cầm chai dấm nhưng không chịu đi, cứ đứng đó tán hươu tán vượn.

Lưu Diễm đáp lệ vài câu thấy hắn nói ngày càng quá đáng, nàng nhíu mày:

– Muộn rồi, tôi cần nghỉ ngơi. Để khi khác nói chuyện tiếp nhé.

– Ồ, được được. – Bị đuổi khéo, Hoàng Hồng Phát luyến tiếc liếc nhìn thân thể trắng ngần của nàng vài cái rồi mới chậm chạp bước ra. Hắn luôn hy vọng Lưu Diễm sẽ đột ngột bảo hắn ở lại. Từ khi làm hàng xóm với người thiếu phụ xinh đẹp này, hắn đã mất hồn mất vía. Đêm nằm với vợ hắn toàn tưởng tượng đó là Lưu Diễm, có lần suýt gọi nhầm tên.

Nhưng lúc chồng nàng có nhà hắn chẳng dám làm gì vì sợ rắc rối. Giờ chồng nàng đi biền biệt mấy tháng, Lưu Diễm vò võ một mình, hắn thầm mừng vì cho rằng người thiếu phụ trẻ đẹp này đang ở tuổi hồi xuân, nhu cầu tình dục rất cao. Hắn tin Lưu Diễm là “con sói nhỏ” đang đói khát.

Hoàng Hồng Phát rất tự tin vào vẻ ngoài và tài ăn nói của mình, lại làm cán bộ nhà nước, lại ở ngay cạnh nên hắn nghĩ chỉ cần mình quan tâm một chút là Lưu Diễm sẽ ngã vào lòng hắn ngay.

Thế nhưng bao lần sang chơi, Lưu Diễm vẫn luôn hờ hững, chẳng có chút biểu hiện gì là câu dẫn hắn. Hắn tự hỏi chẳng lẽ nàng có người đàn ông khác giấu mặt, nhưng hắn chưa bao giờ thấy ai đến nhà nàng. Hắn toàn phải chai mặt tìm lý do để vào nhà nàng nhưng lần nào cũng bị đuổi ra sau chưa đầy 3 phút.

Dần dần hắn cũng nản, nghĩ chắc Lưu Diễm là loại liệt phụ trinh tiết, thà chịu cô đơn chứ không phản bội chồng. Thế nhưng đêm nay hắn tình cờ thấy một nam nhân đưa nàng về, lại còn được nàng dẫn vào nhà ở lại suốt một giờ đồng hồ.

Một giờ làm được gì? Hắn làm tình với vợ tối đa cũng chỉ 15 phút, một giờ đủ để gã kia “thao” Lưu Diễm bốn lần rồi. Nghĩ đến việc gã đàn ông kia vừa mới được hưởng thụ thân thể gợi cảm của Lưu Diễm trên giường, hắn đứng ngồi không yên, dục vọng lại trỗi dậy.

Hắn không mơ chiếm trọn Lưu Diễm, nhưng người khác đã hưởng thì hắn cũng phải được chia phần chứ, chẳng lẽ “mỡ treo miệng mèo” mà lại để kẻ khác nẫng tay trên? Đây là miếng thịt béo hắn đã thèm thuồng bao tháng qua.

Nhưng hắn thấy lạ là nếu đổi lại là hắn, hắn sẽ tận dụng cả đêm để ân ái với Lưu Diễm, bốn lần đã là gì, hắn có thể làm mười lần, hai mươi lần. Tại sao gã kia lại rời đi nhanh thế? Chẳng lẽ làm không đạt yêu cầu nên bị Lưu Diễm đuổi ra?

Càng nghĩ hắn càng thấy có lý. Hắn cho rằng Lưu Diễm đang nằm trằn trọc khát khao hơi đàn ông. Hắn uống cạn chai bia, cầm chai không sang nhà nàng định thử vận may, biết đâu đêm nay lại được xơi miếng thịt thơm này.

Khi Lưu Diễm quấn khăn tắm ra mở cửa, hắn càng khẳng định phỏng đoán của mình. Rõ ràng là nàng vừa ân ái xong nên mới tắm rửa, có khi trong âm đạo vẫn còn tinh dịch của gã kia mà thân thể vẫn chưa được thỏa mãn hoàn toàn.

Thế nhưng thái độ lạnh lùng của Lưu Diễm làm hắn cụt hứng. Nàng chẳng có ý gì là giữ hắn lại. Chẳng lẽ hắn không bằng gã đàn ông vừa rồi? Chẳng lẽ Lưu Diễm đã bị gã kia chinh phục hoàn toàn rồi?

Hắn thấy không cam tâm, muốn xông vào ôm chặt lấy nàng để thể hiện bản lĩnh đàn ông, nhưng hắn không có gan đó. Trước ánh mắt lạnh lùng của nàng, hắn lại chọn cách lùi bước, ngoan ngoãn rời đi.

Lưu Diễm thấy hắn đi rồi thì thở phào. Nàng biết thừa mục đích hắn sang đây nhưng nàng khinh bỉ loại đàn ông này, chẳng bao giờ cho hắn cơ hội.

Đúng như Hoàng Hồng Phát đoán, Lưu Diễm đã xa chồng hơn ba tháng. Để tiết kiệm, họ chỉ gọi điện thoại chứ không thăm nhau. Nhưng điện thoại lạnh lẽo không thể xoa dịu nỗi u oán trong lòng nàng. Nàng hiểu chồng đi kiếm tiền là vì gia đình, nhưng nàng khát khao cuộc sống vợ chồng bình thường, vì lần cuối họ ân ái đã hơn một trăm ngày rồi.

Nàng chẳng biết mình đã vượt qua những ngày tháng đó thế nào, và cũng chẳng biết những đêm dài phía trước sẽ ra sao. Nhưng lúc này nàng chưa có ý định phản bội chồng. Nàng biết chỉ cần nàng bật đèn xanh là khối kẻ lao vào, nhưng nàng không muốn bước qua giới hạn đó. Vì thế bao lần Hoàng Hồng Phát ám chỉ, nàng đều phớt lờ.

Nghĩ đến điệu bộ giả danh cán bộ của hắn khi đối diện nàng vừa muốn vừa sợ, nàng thấy khinh miệt. Nếu có tìm đàn ông, nàng cũng chẳng bao giờ tìm hắn. Nàng quan tâm đến sự đồng điệu tâm hồn hơn là dục vọng thể xác đơn thuần.

Bỗng nàng nhớ đến Mã Quân, chàng trai cao lớn nhiệt tình thiện lương kia. Một nam sinh có những ý nghĩ bốc đồng nhưng vẫn biết kính sợ giáo viên. Nghĩ đến dáng vẻ hốt hoảng của hắn khi bị nàng quát mắng đuổi ra khỏi phòng ngủ, nàng thấy ấm lòng. Đó là người duy nhất làm nàng thấy an tâm. Nghĩ đến cây dương vật thô dài của hắn, mặt nàng bỗng đỏ ửng. Một tay nàng vuốt ve đôi vú cao ngất, tay kia thò vào giữa hai chân, ngón tay linh hoạt luồn vào môi âm hộ mà xoa nắn. Luồng nhiệt chạy khắp người nàng.

– Ưm… Mã Quân… nhẹ thôi… cô không chịu nổi…

Lưu Diễm nhắm mắt, tưởng tượng mình bị một bóng dáng cao lớn uy mãnh ôm chặt, cây dương vật khổng lồ chậm rãi đâm vào nộn huyệt, quy đầu nóng bỏng lướt qua thành âm đạo đến tận hoa tâm, mang lại khoái cảm chưa từng có. Và khuôn mặt người đàn ông đó đã chuyển từ chồng nàng sang khuôn mặt điển trai đầy sức sống của Mã Quân.

Lúc này đây nàng tự an ủi mình rằng dù trong mộng mị nàng cũng chẳng muốn phản bội chồng, nhưng chồng thì quá xa, mà chàng thiếu niên kia lại ngay trước mắt. Hơi thở đàn ông của hắn dường như vẫn còn vương vấn trong phòng, làm nàng càng thêm hưng phấn.

Trong khi đó, trên bờ tường nhà Lưu Diễm, một bóng dáng nhỏ thò đầu nhìn trộm người thiếu phụ đang sắp đạt cao trào trong phòng. Gã nở nụ cười lạnh lùng. Gã thích nhất hạng thiếu phụ cô đơn dâm đãng này, nhưng không dễ ra tay. Gã đã theo dõi nàng mấy ngày, định đêm nay hành động, nhưng nhìn thấy Hoàng Hồng Phát vẫn còn lởn vởn cạnh nhà nên gã nhíu mày. Gã đã gây ra hàng chục vụ ở huyện này mà vẫn nhởn nhơ là nhờ tính cẩn thận, không bao giờ mạo hiểm.

Dừng lại một lát, bóng đen biến mất khỏi bờ tường. Đêm nay không phải lúc tốt. Gã thầm nghĩ cứ để người thiếu phụ tuyệt mỹ này hưởng thụ nốt vài ngày yên bình đi, khi gã quay lại sẽ là lúc nàng bị gã chinh phạt và chà đạp không thương tiếc.