Sau vài ngày, Mã Quân mấy lần tìm đến Trương Lệ đều đụng phải Lưu Diễm ở phòng làm việc, đành phải kiếm cớ lảng đi thật nhanh.
Cậu thầm nghĩ, chẳng lẽ Lưu Diễm cố ý sao? Nếu không sao ngày nào cũng đến nói chuyện với Trương Lệ?
Hay là dùng cách này ngầm cảnh cáo mình đừng tiếp tục tìm Trương Lệ nữa?
Thực ra Lưu Diễm chẳng có ý đó.
Ở trường, cô luôn bị mọi người xa lánh, bạn bè chẳng mấy ai.
Khó khăn lắm mới thân thiết hơn với Trương Lệ, cô không kìm được muốn chia sẻ mọi tâm tư với chị.
Có gì tốt cũng nghĩ đến Trương Lệ đầu tiên, có thể nói cô coi Trương Lệ như chị gái ruột.
Trương Lệ hiểu rõ tâm ý Lưu Diễm, nên chẳng thể từ chối thiện ý của cô ấy.
Càng không thể làm Lưu Diễm sau này ngại ngùng không muốn đến phòng làm việc nữa.
Như vậy chỉ càng giấu đầu hở đuôi, khiến Lưu Diễm càng nghi ngờ quan hệ giữa mình và Mã Quân.
Trưa hôm nay, Mã Quân không kìm nổi dục hỏa, lại lén lút đến ngoài phòng làm việc của Trương Lệ.
Thấy rèm cửa kéo kín, cậu mừng thầm, biết chắc Lưu Diễm chưa đến.
Đang định gõ cửa thì phát hiện cửa khép hờ, liền nhẹ nhàng đẩy ra bước vào.
Vừa nhìn đã thấy Trương Lệ đang quay lưng thay quần áo.
Áo thun trên người đã cởi ra, cô đang chống tay phía sau cởi áo ngực, để lộ tấm lưng trắng mịn mượt mà, hai cánh tay cũng đầy đặn trắng nõn.
Trương Lệ không hay biết có người vào, cởi hẳn áo ngực ra.
Lập tức, một đôi vú tuyết trắng đầy đặn bật ra, đung đưa không ngừng.
Cô đưa tay nâng lấy ngực mình trước gương, thỉnh thoảng bóp nhẹ, miệng khẽ than:
Mình đâu còn trẻ như hồi hai mươi tuổi nữa.
Đôi vú vốn kiên đĩnh săn chắc giờ cũng bắt đầu xệ xuống rồi.
Mã Quân nhìn mà lửa nóng trong lòng, dương vật lập tức cương cứng.
Cậu bước nhanh tới, duỗi tay từ phía sau vòng qua ôm lấy Trương Lệ, một phát nắm chặt đôi vú to mọng, dùng sức xoa nắn.
Dương vật cách lớp quần cứng ngắc đội lên cặp mông bự của cô, cọ xát mạnh mẽ.
Mấy ngày nay không có cơ hội ân ái với Trương Lệ, cậu sắp bịt phôi thật rồi.
Trương Lệ bị người đánh lén từ phía sau, giật mình kinh hãi.
Đang định giãy giụa thì quay đầu thấy là Mã Quân, mới thở phào.
Cô nhịn không được vỗ nhẹ lên đầu cậu, trách mắng:
– Sao em lén lút thế hả? Muốn dọa chết cô à? Vừa rồi cô suýt nữa kêu cứu mạng đấy.
Mã Quân biết mình hơi lỗ mãng, cười hắc hắc.
Nhưng tay vẫn không dừng, một tay tiếp tục xoa nắn vú cô, tay kia luồn xuống bụng.
Trương Lệ đè tay cậu lại, nói:
– Hôm nay không được đâu, cô đến kỳ rồi.
Mã Quân không tin, đưa tay sờ thử, quả nhiên chỗ ấy của Trương Lệ đã có vệ sinh băng.
Nhưng cậu thật vất vả mới tìm được cơ hội thân mật với Trương Lệ, sao cam lòng bỏ qua.
Cậu ôm chặt lấy cô không buông, miệng cắn loạn lên cặp vú.
Bỗng nhiên bên ngoài vang lên tiếng bước chân thanh thúy.
Trương Lệ biến sắc, thì thào:
– Hỏng rồi, Lưu Diễm đến đấy, em mau trốn đi.
Mã Quân cũng giật mình, nhìn quanh quất.
Phòng làm việc chỉ có chừng ấy chỗ, cậu trốn đâu được?
Vẫn là Trương Lệ nhanh trí, chạy đến giường kéo chăn ra, bảo Mã Quân cởi giày chui vào, rồi đá giày cậu xuống dưới gầm giường.
Đúng lúc ấy cửa vang lên tiếng Lưu Diễm:
– Trương lão sư có ở đây không?
– Ừ, cô vào đi.
Trương Lệ vội kéo áo thun bên cạnh mặc vào.
Nhưng chưa kịp cài áo ngực, nên trước ngực hai điểm nổi rõ mồn một.
Lưu Diễm bước vào, thấy Trương Lệ quần áo không chỉnh tề, tóc tai rối bù.
Lại nhìn thấy chăn trên giường phồng lên, cô hơi ngượng ngùng nói:
– Trương lão sư, cô đang nghỉ ngơi à? Biết sớm thì em đã không đến rồi.
Trương Lệ dùng ánh mắt còn lại liếc nhìn chăn trên giường, chỗ phồng lên càng nhìn càng giống có người trốn bên trong.
Cô bước vài bước che chắn tầm nhìn của Lưu Diễm, hơi chột dạ nói:
– Ừ, cô vừa thấy hơi mệt nên định nằm nghỉ một lát. Cô có chuyện gì không?
Cô thầm nghĩ phải đuổi Lưu Diễm đi nhanh, kẻo phát hiện Mã Quân đang giấu ở chỗ mình.
Nhưng Lưu Diễm dường như không hiểu ý đuổi khách của Trương Lệ, mặt hơi đỏ nói:
– Trương lão sư, em vẫn thấy ngực mình có cục cứng. Hay là cô giúp em kiểm tra lại lần nữa đi, không thì em lo mãi.
– Thôi được rồi.
Trương Lệ do dự một chút, nhưng không tìm được lý do từ chối, đành miễn cưỡng đồng ý.
Mã Quân trốn trong chăn một lúc đã cảm thấy ngột ngạt kinh khủng, mồ hôi túa ra như tắm.
Nghe Trương Lệ và Lưu Diễm nói chuyện bên ngoài mà không dám động đậy.
Cuối cùng thật sự chịu không nổi, cậu khẽ khàng dùng tay nâng chăn lên một khe nhỏ để thở.
Kết quả lại nhìn thấy Lưu Diễm đang quay lưng cởi áo ngực.
Cậu lập tức ngây người.
Tuy cậu thường xuyên tưởng tượng về đôi vú tuyết trắng của Lưu Diễm, nhưng không ngờ có ngày được tận mắt chứng kiến cảnh tượng tuyệt mỹ này.
Cậu lập tức nín thở, trợn tròn mắt.
Nhìn Lưu Diễm cởi áo ngực, để lộ đôi vú to lớn run rẩy.
Vú Lưu Diễm quả nhiên đầy đặn mịn màng hơn cả Trương Lệ.
Cũng đàn hồi hơn hẳn, quầng vú còn là một vòng hồng phấn.
Không như Trương Lệ đã hơi thâm.
Làn da trên người trắng trong suốt, mịn màng bóng loáng.
Nhìn mà dương vật Mã Quân căng tức, liên tục giật giật, suýt nữa bắn tinh.
Lưu Diễm không ngờ có người trốn trong chăn nhìn trộm mình.
Cô liên tục vặn vẹo thân hình để Trương Lệ kiểm tra.
Kết quả ngược lại giúp Mã Quân thưởng thức rõ ràng hơn đôi vú kiêu hãnh cao ngất của cô.
Trương Lệ giống lần trước, dùng tay bóp vú Lưu Diễm kiểm tra xem có cục cứng không.
Dư quang lại thấy khe hở lộ ra trong chăn, biết Mã Quân đang nhìn trộm, trong lòng thầm mắng thằng nhóc dâm đãng này lại chiếm tiện nghi Lưu Diễm.
Cô vội kiểm tra xong, bảo Lưu Diễm mặc lại quần áo:
– Xong rồi, cô kiểm tra kỹ một lượt, không có gì đâu. Em cứ về xoa bóp nhiều là ổn.
Lưu Diễm thấy Trương Lệ có vẻ hơi sốt ruột, nghĩ cô mệt mỏi, cũng không nghĩ nhiều, vội vàng rời đi.
Mã Quân lúc này mới bò ra khỏi chăn, thở hổn hển từng ngụm:
– Suýt nghẹt thở chết con rồi.
– Đáng đời em, ai bảo trưa không về nhà ngủ đi.
Trương Lệ mắng:
– Mau mặc quần áo cút về đi.
Mã Quân kéo quần xuống, để lộ dương vật cứng ngắc, mặt đau khổ nói:
– Giờ em thế này thì ra ngoài kiểu gì đây?
Trương Lệ nhìn dương vật to dài thẳng tắp của cậu, lỗ tiểu đã rỉ ra chất lỏng trong suốt, như đang chờ phát tiết.
Cô biết mấy ngày nay cậu chắc chắn bịt phôi lắm rồi, đưa ngón tay điểm nhẹ lên quy đầu bóng loáng, bất đắc dĩ nói:
– Đợi chút, để cô giúp em giải quyết.
Trương Lệ ra cửa cài then cẩn thận, quay lại, bảo Mã Quân nằm lên giường.
Cô cũng cởi giày lên giường, dùng tay nắm lấy dương vật nóng bỏng của cậu, bắt đầu vuốt lên vuốt xuống.
Thì ra là giúp cậu đánh máy bay.
Mã Quân trước kia đánh máy bay không biết bao nhiêu lần.
Nhưng không ngờ có ngày lại được chủ nhiệm lớp giúp mình đánh máy bay.
Cảm giác bàn tay ngọc mềm mại của Trương Lệ hoạt động trên dương vật mình, cậu lập tức thấy kích thích tột độ.
Cộng thêm mấy ngày không được ân ái với Trương Lệ, sau khi cô vuốt ve vài chục cái, cậu nhanh chóng cảm thấy quy đầu tê dại, phun ra tinh dịch trắng đục.
Trương Lệ né không kịp, trước ngực bị bắn một mảng.
Thậm chí mặt cũng dính vài giọt tinh dịch.
Cô vội xuống giường lấy giấy vệ sinh lau sạch, thấy Mã Quân vẫn nằm nguyên trên giường, cười mắng:
– Thằng nhóc hư, giờ thì đã chưa? Mau mặc quần áo về đi.
Mã Quân bất đắc dĩ mặc lại quần áo.
Dù Trương Lệ dùng tay giúp cậu đánh máy bay rất kích thích, nhưng vẫn cảm thấy kém xa cảm giác ân ái thật sự.
Không có cái cảm giác nước sữa giao hòa tuyệt diệu ấy.
Nghĩ đến cũng chỉ có thể đợi đến khi Trương Lệ hết kỳ.
– À đúng rồi, vừa nãy Lưu lão sư đến làm gì vậy?
Mã Quân chợt nhớ lại cảnh tượng tuyệt mỹ vừa rồi, hơi tò mò tại sao Lưu Diễm lại để Trương Lệ sờ vú mình.
Chẳng lẽ cô ấy có sở thích đặc biệt này?
Trương Lệ giải thích ngắn gọn.
Thấy mắt Mã Quân đảo liên hồi, cô nghiêm mặt cảnh cáo:
– Vừa nãy em có nhìn trộm Lưu Diễm thay đồ phải không? Cô nói cho em biết, đừng có đánh chủ ý Lưu Diễm. Cô ấy không phải loại phụ nữ tùy tiện đâu. Cẩn thận tự rước họa vào thân.
– Haha, sao có thể chứ. Em có Lệ tỷ là đủ rồi.
Bị Trương Lệ nói trúng tim đen, Mã Quân cười gượng hai tiếng.
Nhìn đi nhìn lại, phụ nữ lớn nhỏ đều lòng dạ hẹp hòi, không chịu được người khác hơn mình.
– Coi như em nói ngọt.
Trương Lệ làm bộ như cô gái nhỏ làm nũng, có lẽ cảm nhận được chút uy hiếp.
Dù sao so với Lưu Diễm, cô chẳng có ưu thế gì.
Mã Quân có ý nghĩ với Lưu Diễm cũng dễ hiểu.
Nhưng cô vẫn đầy ẩn ý nói:
– Đừng trách cô không nhắc trước, người để mắt đến Lưu Diễm không ít đâu. Em còn chưa đủ sức gây chuyện với cô ấy.
Lúc này Mã Quân mới tỉnh táo lại.
Cậu biết Trương Lệ nói không sai.
Mình có thể có được Trương Lệ là vì cô ấy bình thường làm việc kín đáo, cho cảm giác là người phụ nữ ổn trọng.
Thêm ngoại hình bình thường nên chẳng ai để ý.
Còn Lưu Diễm thì khác hẳn: đẹp, dáng người gợi cảm nóng bỏng, ngày nào cũng mặc đồ hở hang.
Chắc chắn trong trường có không ít người để mắt đến cô ấy.
Biết đâu có nhân vật thực quyền như hiệu trưởng đang nhắm đến cô ấy.
Mình chỉ là học sinh bình thường, nhà chẳng có bối cảnh gì, thật sự gây chuyện thì chỉ có nước té ngã lớn.
Nghĩ vậy, Mã Quân thành khẩn nói với Trương Lệ:
– Lệ tỷ, em biết rồi. Em sẽ không xúc động đâu.
Lưu Diễm dù mê người đến mấy cũng không phải thứ cậu có thể nhúng tay.
Vẫn nên thành thật làm học sinh của mình thôi.
Dù sao cậu đã có Trương Lệ, còn gì phải bất mãn nữa.
– Tốt lắm, về lớp học đi.
Thấy Mã Quân nhận ra tính nghiêm trọng của vấn đề, Trương Lệ cười vui vẻ:
– Mấy ngày nữa, đợi cô hết kỳ, cô sẽ thật tốt bù đắp cho em. Đến lúc đó em muốn làm gì cũng được.
– Thật sao?
Mã Quân lập tức sáng mắt, hơi không dám tin.
Từ phim cấp 3 cậu biết ân ái có rất nhiều tư thế.
Không chỉ có kiểu thông thường xuất tinh vào trong, còn có bú liếm, nhũ giao, mông giao.
Cậu từng thử đề cập với Trương Lệ, nhưng bị cô quả quyết từ chối.
Chắc là cảm thấy mấy động tác đó quá hạ lưu.
Không ngờ Trương Lệ lại đổi ý.
– Đương nhiên là thật. Cô giáo khi nào nói mà không giữ lời?
Trương Lệ mỉm cười, trong lòng thở dài.
Cô làm vậy cũng là bất đắc dĩ.
Trước đây từ chối yêu cầu của Mã Quân là vì mình thất thân quá nhanh, sợ cậu coi thường mình, nên không muốn dùng mấy động tác hạ lưu để lấy lòng cậu.
Nhưng hôm nay phát hiện Mã Quân có ý nghĩ với Lưu Diễm, Trương Lệ không còn cách nào tốt hơn để xóa bỏ ý định của cậu.
Dù sao Lưu Diễm đối với bất kỳ người đàn ông nào cũng có sức hút trí mạng.
Huống chi Mã Quân còn là thiếu niên đang tuổi dậy thì.
Nếu muốn cậu hoàn toàn buông bỏ Lưu Diễm, cô chỉ có thể hy sinh.
Hy vọng cậu đừng thật sự mê luyến Lưu Diễm.
Nếu không, Mã Quân chắc chắn sẽ vạn kiếp bất phục, hủy hoại tiền đồ của mình.
Vì Trương Lệ hiểu rõ:
Lưu Diễm chính là loại hồng nhan họa thủy.
Dù cô ấy không có ác ý, cũng đủ sức hủy diệt một người đàn ông.
Mã Quân rời phòng làm việc của Trương Lệ, trở về lớp.
Vừa lúc Lý Đình đang định ra ngoài, thấy cậu bước vào, cô hừ một tiếng, quay mặt sang bên.
Rõ ràng vẫn còn giận vì tối qua cậu từ chối lời mời của cô.
Thấy Hoàng Quốc Tân đang vẫy mình từ xa, Mã Quân trong lòng hơi áy náy.
Bản thân cậu vốn không muốn dây dưa với Lý Đình.
Nhưng tối qua quả thật không có cách nào khác.
Cậu đi đến trước mặt Hoàng Quốc Tân hỏi:
– Thế nào rồi? Sinh nhật Lý Đình cậu nghĩ ra gì chưa?
Đọc thêm nhiều truyện hay tại TruyenBiz.NetHoàng Quốc Tân nói:
– Tao nghĩ mấy phương án rồi, nhưng vẫn chưa quyết định xong. Mai mày qua nhà tao giúp tao tham mưu nhé. Gần đây tao tìm được vài thứ hay trên mạng, tiện thể chia sẻ với mày luôn.
Nói xong nháy mắt với Mã Quân.
Mã Quân trong lòng động một cái, đương nhiên hiểu ý Hoàng Quốc Tân.
Trước đây hai đứa thường xuyên cùng đi phòng chiếu phim xem phim cấp 3.
Nhưng sau lưng lặp đi lặp lại mấy bộ, xem chán rồi.
Nếu không phải bà chủ phòng chiếu có chút nhan sắc, hai đứa đã không đi nữa.
Sau này bố Hoàng Quốc Tân thấy con trai cứ chạy ra phòng chiếu phim, cảm thấy không ổn, liền mua máy tính cho cậu ta.
Bảo ở nhà chơi game, tránh gây chuyện bên ngoài.
Nhưng Hoàng Quốc Tân lại chẳng thích chơi game.
Lén lút lên mạng tìm mấy trang sex.
Tài nguyên ở đó phong phú hơn phòng chiếu nhiều, có cả Nhật Bản lẫn Âu Mỹ.
Còn kéo Mã Quân xem cùng vài lần.
Dù vậy cũng không tìm lại được cảm giác kích thích khi trốn trong phòng chiếu xem phim cấp 3.
Mã Quân vốn không muốn đi.
Bây giờ cậu đã thật sự ân ái với Trương Lệ, chẳng còn hứng thú lắm với phim cấp 3.
Nhưng không chịu nổi Hoàng Quốc Tân năn nỉ khổ sở, cộng thêm chuyện tối qua cậu cũng hơi áy náy với cậu ta, đành gật đầu đồng ý.
Tan học buổi tối, Lý Đình thu dọn đồ đạc sớm, cùng mấy bạn nữ rời đi.
Không biết là sợ gặp lưu manh, hay vẫn đang giận cậu.
Mã Quân cũng hơi chán nản, ra khỏi lớp theo bản năng liếc lên tầng hai phòng làm việc của Trương Lệ.
Đèn tối om, nhớ hôm nay thứ Sáu, chắc cô về nhà sớm.
Hơn nữa cô đang đến kỳ, dù có ở đây cũng chẳng làm được gì.
Nghĩ tới nghĩ lui, Mã Quân quyết định về nhà luôn.
Mấy ngày nay trưa không về, tối về muộn, mẹ cậu đã hơi không hài lòng.
Rời khỏi trường, Mã Quân vừa đi dọc đường cái vừa nghĩ đến lời Trương Lệ nhắc nhở trưa nay.
Dù Trương Lệ nói ra từ ghen tị hay quan tâm, nhưng cô nói không sai.
Nếu Lưu Diễm là con cừu trắng ngon lành mê hoặc, thì xung quanh chắc chắn có vô số con sói tham lam rình rập.
Ai muốn ăn luôn con cừu trắng này cũng sẽ bị cả đám tấn công.
Cậu dù có muốn làm sứ giả hộ hoa cũng là hữu tâm vô lực.
Suy nghĩ thật lâu, Mã Quân mới quyết định giữ khoảng cách với Lưu Diễm.
Thực ra nói ra buồn cười, từ trước đến nay cậu và Lưu Diễm chưa từng thật sự tiếp cận.
Trừ lần va chạm thân mật ấy, hai người còn chưa nói với nhau một câu nào.
Có lẽ Lưu Diễm căn bản chẳng có ấn tượng gì về cậu.
Đây mới là điều khiến Mã Quân thấy buồn bực nhất.
Bỗng nhiên Mã Quân nhìn sang bên kia đường cái.
Lưu Diễm đang duyên dáng đứng bên cột điện, bất động.
Sắc mặt hơi lo lắng, như đang đợi ai đó.
Cô vẫn mặc bộ váy ngắn phối áo lót giữa trưa, để lộ đôi chân thon dài mịn màng tuyết trắng.
Trên chân là đôi giày cao gót đen.
Thỉnh thoảng có người đi đường quay đầu nhìn, ánh mắt tham lam lướt trên thân thể đầy đặn gợi cảm của cô.
Mã Quân từ xa nhìn người phụ nữ thiếu phụ quyến rũ khiến mình mê đắm.
Tim đập thình thịch.
Lúc này cậu ném lời dặn của Trương Lệ ra sau đầu.
Cậu chỉ biết mình muốn đến gần Lưu Diễm, muốn được cô ấy để ý.
Càng muốn chiếm đoạt thân thể thiếu phụ quyến rũ ấy, bắn tinh dịch nóng bỏng của mình vào sâu trong huyệt dâm của cô.
Nhưng cậu đã hứa với Trương Lệ không đánh chủ ý Lưu Diễm nữa.
Hơn nữa cũng biết ý nghĩ này không thực tế.
Mã Quân muốn rời đi, nhưng hai chân như bị keo dính chặt, không nhúc nhích nổi.
Cậu đành đứng yên bất động, muốn xem Lưu Diễm đang đợi ai.
Lưu Diễm không để ý đến Mã Quân.
Sau giờ tan tầm cô định ghé siêu thị gần đó mua ít đồ.
Nhưng vừa ra khỏi siêu thị đã bị ai đó va phải.
Kết quả gót giày cao gót một bên gãy.
Mà trước mặt lại không có tiệm sửa giày, cô đành đứng bên đường chờ xem có người quen nào đi qua giúp đỡ.
Đợi một lúc lâu chẳng thấy ai, trong lòng không khỏi lo lắng.
Thật sự không được thì đành quay lại siêu thị mua tạm đôi giày khác.
Nhưng nhìn siêu thị vẫn đông đúc nhộn nhịp, cô lại hơi do dự.
Tình trạng hiện tại của mình thật không tiện chen vào đám đông.
Gần đây lại hay có lưu manh lợi dụng chỗ đông người sờ soạng.
Lúc nãy ra khỏi siêu thị đã có kẻ nhân lúc hỗn loạn sờ mấy cái lên đùi cô.
May mà hôm nay cô mặc tất chân, nhưng dù vậy cô vẫn nổi da gà.
Cô chỉ muốn về nhà mau chóng cởi tất chân ra rồi tắm thật kỹ.
Đây không phải lần đầu Lưu Diễm gặp chuyện bỉ ổi như vậy.
Tuần trước cô đi xe buýt vào thành phố làm việc.
Xe chật kín người.
Vừa lên xe cô đã cảm nhận vô số ánh mắt nóng bỏng quét qua mình.
Cũng tại cô mặc quá hở hang: chỉ một chiếc váy đai thấp cổ, để lộ hơn nửa bầu ngực tuyết trắng.
Váy lại ngắn, chỉ che được phần háng.
Đôi chân trắng tròn trịa lộ ra ngoài, thêm tất chân đen gợi cảm, càng thêm khiêu khích.
Ngay cả tài xế cũng không nhịn được nhìn thêm vài lần, trong lòng cô hơi thỏa mãn.
Lưu Diễm không ngờ cuối tuần lại có nhiều người đi xe buýt đến vậy.
Nhưng đã lên xe thì đành chịu, cô cố chen vào trong.
Thân thể không khỏi cọ xát với người xung quanh.
Trong lòng cô hơi hối hận vì mặc quá ít.
Xe chạy được một lúc, Lưu Diễm cảm thấy có người dán sát từ phía sau.
Nhờ xe xóc nảy liên tục, kẻ đó dùng hạ thân đẩy vào cặp mông kiêu hãnh vểnh cao của cô.
Lưu Diễm giật mình, biết đụng phải lưu manh.
Nhưng hai bên đều kín người, muốn tránh cũng chẳng có chỗ.
Cô đành cắn răng chịu đựng, chỉ mong nhanh đến trạm nội thành để xuống xe.
Nhưng kẻ phía sau thấy cách quần chưa đã, thấy cô không phản kháng, lá gan càng lớn.
Hắn lặng lẽ kéo khóa quần, móc ra dương vật đã cương, vén váy ngắn của cô lên, cách lớp tất chân mỏng chọc vào rãnh mông, bắt đầu chậm rãi quất cắm, như đang thật sự giao hợp.
Lưu Diễm không ngờ đối phương vô sỉ đến vậy.
Cô nghiêng đầu hung hăng trừng hắn một cái, vốn định vạch mặt kẻ dơ bẩn ấy.
Nhưng thấy hắn hơn ba mươi tuổi, mặt râu ria xồm xoàm, trên mặt có vết sẹo, trông giống côn đồ xã hội đen.
Sợ hắn thẹn quá hóa giận, làm ra chuyện kinh khủng hơn, cô đành nuốt giận vào bụng, chịu đựng sự sỉ nhục của hắn.
Trong lòng tự an ủi: dù sao cũng trên xe buýt, hắn không thể thật sự làm gì mình.
Coi như bị chó cắn một cái vậy.
Nhưng Lưu Diễm dáng cao gầy, mông lại vểnh cao kiêu hãnh.
Dương vật hắn lại thon dài, vậy mà chọc thẳng vào miệng huyệt của cô.
Nếu không có lớp tất chân và quần lót chắn, dương vật hắn đã thật sự cắm vào huyệt dâm của cô, giao hợp thật sự.
Kẻ râu ria cũng không ngờ hôm nay may mắn đến vậy, đụng phải một thiếu phụ xinh đẹp gợi cảm thế này.
Hơn nữa trên xe đông người lại tiện cho hắn ra tay.
Dương vật hắn chậm rãi quất cắm trong rãnh mông được tất chân bao bọc của Lưu Diễm.
Cảm giác mông thịt mềm mại tinh tế kẹp chặt dương vật mình, như đang quất cắm trong âm đạo hẹp dài của đối phương.
Cảm giác kích thích mãnh liệt khiến hắn rất nhanh đã không chịu nổi, suýt nữa bắn ra.
Hắn vội thả chậm động tác, muốn chơi lâu thêm chút nữa với cặp mông của thiếu phụ xinh đẹp này.
Đây là cơ hội ngàn năm có một.
Nếu bắn sớm thì tiếc lắm.
Hắn hít sâu vài hơi, chậm rãi quất cắm trong rãnh mông cô.
Có mấy lần vì góc độ mà quy đầu suýt chọc vào huyệt dâm, tiếc là lại bị tất chân chắn lại.
Đáng chết cái tất chân này, cũng chẳng biết có gì hay mà con gái cứ thích mặc.
Kẻ râu ria trong lòng bực bội.
Vừa rồi quy đầu hắn đã cảm nhận được sự mềm mại của huyệt dâm đối phương.
Nếu có thể trực tiếp cắm vào huyệt dâm của thiếu phụ gợi cảm này mới là chuyến đi đáng giá.
Hắn rút dương vật hơi mềm ra khỏi rãnh mông Lưu Diễm, đưa tay sờ soạng muốn xé rách tất chân.
Nhưng tất chân cô mua loại co giãn cực tốt, hắn xé mấy cái cũng không rách.
Quyết định dứt khoát, hắn đưa tay luồn vào váy ngắn, muốn cởi hẳn tất chân của cô ra.
Lưu Diễm vốn đang cố chịu đựng sự sỉ nhục, thỉnh thoảng nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ, chỉ cần kiên trì thêm vài phút là đến trạm.
Cảm nhận động tác của hắn, cô lập tức sợ đến thất sắc, vội đưa tay giữ chặt tất chân, không để hắn toại nguyện.
Đáng tiếc sức cô không bằng hắn, hơn nữa chỗ hẹp không dùng lực được.
Sau một hồi giằng co, tất chân vẫn bị hắn thuận lợi kéo xuống từ eo, để lộ cặp mông trắng nõn nở nang kiêu hãnh vểnh cao.
Một chiếc quần lót ren đen mỏng manh nằm sâu trong rãnh mông.
Cư nhiên còn mặc quần chữ T.
Thì ra cô nàng này cũng thuộc dạng dâm đãng.
Chẳng trách không phản kháng, chắc cô ấy cũng rất hưởng thụ.
Kẻ râu ria mắt lộ vẻ hưng phấn, không nhịn được đưa tay bóp mạnh cặp mông trắng mịn săn chắc của Lưu Diễm vài cái.
Cảm nhận mông thịt đàn hồi mười phần hoạt động giữa kẽ ngón tay mình.
Dương vật vốn hơi mềm lập tức lại cương cứng.
Cảm giác dương vật nóng bỏng của hắn lại chọc vào rãnh mông mình, Lưu Diễm tuyệt vọng nhắm mắt, khóe mắt lăn dài nước mắt trong suốt.
Cô không ngờ mình lại bị một gã đàn ông xa lạ sỉ nhục trên xe buýt.
Hơn nữa lúc này dương vật hắn đang đến gần huyệt dâm của cô, mà cô lại không có cách nào.
Thậm chí cô không dám động đậy, sợ bị người khác phát hiện hắn làm chuyện bỉ ổi.
Dù sao hành khách trên xe phần lớn là người trong huyện.
Nếu có ai nhận ra mình, sau này ở trường cô còn làm người thế nào.
Không còn tất chân cản trở, lần này hắn thuận lợi chọc dương vật vào sâu trong rãnh mông Lưu Diễm.
Cảm giác dương vật cọ trực tiếp vào làn da trắng lạnh của đối phương, hắn sảng khoái tột độ, phiêu phiêu dục tiên.
Suýt nữa phun ra, hắn vội dùng tay giữ chặt dương vật.
Tay còn lại đẩy quần chữ T của cô sang bên, để lộ huyệt dâm phấn nộn đầy đặn.
Nghĩ đến sắp bị hắn cưỡng hiếp thật sự, Lưu Diễm trong lòng vô cùng xấu hổ.
Theo bản năng vặn vẹo mông, muốn tránh né sự xâm phạm của hắn.
Nhưng động tác của cô lại khiến dương vật hắn càng cứng hơn.
Mắt thấy quy đầu nóng bỏng chỉ còn cách huyệt dâm cô vài cm, sắp hoàn thành giao hợp thật sự.
Nhưng đột nhiên xe buýt phanh gấp.
Cửa sau mở rộng.
Thì ra xe đã đến trạm.
Kẻ râu ria đang mải mê muốn chiếm đoạt thiếu phụ xinh đẹp này, không phòng bị, lảo đảo ngã sang một bên.
Dương vật cũng rút ra khỏi rãnh mông Lưu Diễm, giật giật vài cái, đột nhiên phun ra tinh dịch đậm đặc.
Lưu Diễm vội kéo tất chân lên, mặt đầy chán ghét liếc hắn một cái.
Nhân lúc hỗn loạn theo đám người xuống xe rời khỏi trạm, lúc này mới thở phào.
Nhớ lại vừa rồi suýt bị hắn cưỡng hiếp, cô lại thấy lòng còn sợ hãi.
Sau đó Lưu Diễm không chỉ tắm rửa kỹ lưỡng nhiều lần, đặc biệt là huyệt dâm càng rửa kỹ mấy lần, sợ còn sót lại chút dơ bẩn của đàn ông.
Cả đôi tất chân và quần chữ T cũng bị cô vứt bỏ.
Dù sao mỗi lần mặc đôi tất chân ấy, cô lại nhớ đến chuyện hôm đó.
Nhớ đến cảm giác dương vật thon dài của hắn quất cắm trong rãnh mông mềm mại của mình.
Mà cảm giác ấy chỉ khiến cô thấy xấu hổ vô cùng.
Không ngờ hôm nay lại gặp phải chuyện bỉ ổi như vậy.
Lưu Diễm bất đắc dĩ thở dài.
Ở trường, mấy nam giáo viên kia tuy thường nhân cơ hội sờ soạng, nhưng ít ra còn biết kiêng dè, không dám quá đáng.
Còn ra khỏi trường, xã hội ngư long hỗn tạp, khó tránh gặp phải loại đồ vô sỉ này.
Mấy ngày trước còn nghe nói có một cô dâu mới cưới buổi tối ra toilet đã bị người khác cưỡng hiếp.
Đến giờ vẫn chưa bắt được tên lưu manh ấy, khiến phụ nữ quanh vùng hoang mang.
Nhưng tình cảnh trước mắt phải giải quyết thế nào?
Lưu Diễm đứng đến mỏi chân.
Vẫn không thấy người quen đi qua.
Cô tự trách mình quá cao ngạo bình thường, ở trường chẳng có bạn bè gì.
Trong lòng nghĩ đợi thêm chút nữa.
Thật sự không được thì đành quay lại siêu thị xem sao.
Mã Quân đợi một lúc, đột nhiên thấy không đúng.
Lưu Diễm hình như không phải đang đợi người.
Nhìn tư thế đứng của cô cũng hơi kỳ lạ.
Cẩn thận quan sát mới thấy cô chỉ đi một chiếc giày cao gót, chiếc còn lại giẫm lên phần mũi giày.
Chắc là gót giày gãy.
Đây chính là cơ hội ngàn năm có một.
Mã Quân tim đập thình thịch.
Ở trường cậu căn bản không có cơ hội tiếp cận Lưu Diễm.
Như lần va chạm ấy chỉ có thể xảy ra một lần.
Nếu không chắc chắn cô sẽ nghi ngờ cậu cố ý đụng vào.
Nhưng giờ nếu cậu đến gần, có thể thuận lý thành chương bắt chuyện.
Nhưng lời dặn của Trương Lệ vẫn văng vẳng bên tai.
Mã Quân trong lòng giằng xé, nhưng vẫn không chống lại được sức hút của việc tiếp cận Lưu Diễm.
Thấy đường không xe, cậu chạy nhanh sang bên kia, khống chế tâm tình hưng phấn, hơi lắp bắp nói:
– Lưu lão sư, chào cô. Em là Mã Quân. Cô… có cần giúp gì không ạ?
Lưu Diễm ngẩn ra, rất nhanh nhận ra cậu nam sinh tên Mã Quân này.
Dù sao lần trước ở phòng làm việc Trương Lệ đã để lại ấn tượng khá sâu.
Cô do dự một chút, vẫn lắc đầu, hơi lạnh nhạt nói:
– Không sao đâu. Em về nhà đi.
Mã Quân không ngờ Lưu Diễm lại từ chối thẳng thừng như vậy.
Lập tức không biết nói gì, mặt lộ vẻ lúng túng khó xử.
Nhiệt tình tràn đầy ban nãy lập tức bị thái độ lạnh nhạt của cô dập tắt.
Lưu Diễm cũng không phải có thành kiến hay cảnh giác với Mã Quân.
Dù sao cậu chỉ là học sinh.
Chỉ là bình thường cô không muốn tiếp nhận thiện ý từ người lạ, đặc biệt là từ đàn ông.
Huống chi cô luôn cảm thấy giữa Mã Quân và Trương Lệ có quan hệ gì đó không rõ ràng.
Theo bản năng cô không muốn tiếp xúc quá nhiều với cậu.
Mã Quân thấy Lưu Diễm nói xong không thèm để ý mình nữa, trong lòng hơi chạnh.
Nhưng nghĩ lại, đây mới là thái độ bình thường của nữ giáo viên với nam học sinh.
Quá trình cậu có được Trương Lệ thuận lợi quá mức, khiến cậu sinh ra ảo giác.
Cho rằng nữ giáo viên dễ tiếp cận lắm.
Thực ra nếu không phải Trương Lệ chủ động phối hợp, Mã Quân căn bản không có khả năng lên giường với cô ấy.
Mã Quân đang định rời đi thì đột nhiên một chiếc xe hơi dừng lại bên cạnh.
Từ trong xe bước ra một gã đàn ông khoảng hai mươi sáu, hai mươi bảy tuổi, dáng khô khan gầy guộc, đeo kính gọng vàng.
Hắn cười tủm tỉm với Lưu Diễm:
– Lưu lão sư sao lại ở đây thế? Muốn đi đâu, để tôi đưa cô đi.
Lưu Diễm thấy người này, mặt lộ vẻ chán ghét.
Gã đàn ông gầy gò tên Phùng Côn, cũng là giáo viên Ngữ văn trường tam trung.
Vẫn chưa kết hôn.
Trước đây làm Phó hiệu trưởng ở trường trung học trấn.
Sau đó thông dâm với một nữ giáo viên đã có chồng trong trường, bị chồng cô ta bắt quả tang, đánh cho một trận tơi bời.
Chức Phó hiệu trưởng cũng mất, bị họ hàng ở cục giáo dục gọi về trấn, nhét vào trường tam trung làm giáo viên.
Nhưng Phùng Côn vẫn giữ thói quen cũ.
Ngày nào cũng quấy rối mấy nữ giáo viên có nhan sắc trong trường.
Còn thổi phồng với người khác rằng hồi ở trường trung học trấn hắn đã qua tay hơn chục người.
Sau khi Lưu Diễm vào trường tam trung liền bị hắn nhắm đến.
Khi chồng Lưu Diễm còn ở nhà, hắn còn biết kiêng dè.
Đợi chồng cô đi công tác, hắn thường xuyên lẻn đến phòng làm việc tìm cô.
Lưu Diễm không chịu nổi sự quấy rầy, cuối cùng bất đắc dĩ nói với hiệu trưởng.
Dưới sự cảnh cáo của hiệu trưởng, Phùng Côn mới phải thu liễm.
Nhưng tà tâm với Lưu Diễm vẫn không chết.
Thấy người đến là Phùng Côn, Lưu Diễm mặt lạnh như băng:
– Không cần. Tôi đang đợi người ở đây.
– Lưu lão sư đang đợi ai thế?
Nghe Lưu Diễm nói vậy, Phùng Côn vẫn cười hì hì sáp lại gần.
Ánh mắt lướt qua bầu ngực cao thẳng đầy đặn của cô:
– Chồng cô mới đi có mấy tháng, cô đã không nhịn được muốn tìm trai rồi à? Có nhu cầu cứ tìm tôi là được.
– Phùng Côn, anh đừng ăn nói hàm hồ!
Lưu Diễm tức đến mặt trắng bệch, trừng mắt:
– Chúng tôi có cần báo cáo với anh không? Anh tránh ra cho tôi!
Thấy Lưu Diễm vì tức giận mà run rẩy, đôi vú to rung động kịch liệt, Phùng Côn trong lòng lửa nóng.
Dù hắn từng qua tay không ít nữ giáo viên, nhưng so với Lưu Diễm thì chúng đều kém xa.
Ngày nào cũng nhìn thiếu phụ xinh đẹp gợi cảm này lắc lư trước mắt mình, phô bày thân thể sung túc mịn màng tràn đầy sức sống, hắn tâm thần không yên, dục hỏa thiêu đốt.
Luôn muốn tìm cơ hội hung hăng chiếm đoạt Lưu Diễm, thật tốt trêu đùa đôi vú lớn ấy.
Hồi ở trường trung học trấn, hễ hắn vừa ý nữ giáo viên nào là lấy danh nghĩa Phó hiệu trưởng gọi vào văn phòng.
Uy hiếp lợi dụ một phen, mấy nữ giáo viên kia sợ quyền thế của hắn, sợ bị trả đũa, đành miễn cưỡng chiều theo.
Để hắn đùa giỡn vài ngày, còn được chút lợi lộc.
Nhưng ở trường tam trung hắn chỉ là giáo viên bình thường.
Lưu Diễm dù chồng không ở bên, nhưng cũng không phải loại phụ nữ chịu không nổi cô đơn.
Phùng Côn tìm mãi không ra cách.
Chỉ có thể nhìn Lưu Diễm ngày nào cũng lắc lư đôi vú gợi cảm trước mắt, mà hắn thì bất lực.
Gần đây hắn đang hoạt động để làm chủ nhiệm phòng Ngữ văn.
Như vậy mới có thể danh chính ngôn thuận quản lý Lưu Diễm.
Đến lúc đó xem cô ấy còn dám lạnh nhạt với hắn không.
Thấy Phùng Côn như ruồi bọ quấn lấy Lưu Diễm không buông, Mã Quân trong lòng lập tức nổi giận.
Cậu lắc mình chắn trước mặt Lưu Diễm, không khách khí nói với Phùng Côn:
– Phùng lão sư, người Lưu lão sư đợi chính là em. Anh về đi.
– Em học sinh lớp nào?
Thấy Mã Quân mặc đồng phục học sinh, Phùng Côn cười lạnh:
– Tan học không về nhà, đứng đây làm gì? Lưu lão sư đợi em thế nào được? Rõ ràng nói bậy. Lưu lão sư, cô đi đâu? Để tôi đưa cô đi.
– Sao Lưu lão sư lại không thể đợi em?
Mã Quân nhanh trí, lập tức nói:
– Cô ấy là chị họ em. Đúng không, chị họ?
Lưu Diễm ngẩn ra, thấy Mã Quân nháy mắt ra hiệu.
Cô lập tức hiểu ý, theo bản năng gật đầu:
– Đúng vậy. Mã Quân là em họ tôi. Tôi đợi cậu ấy về nhà cùng. Phùng Côn, anh về đi.
– Thật hay giả?
Phùng Côn hơi nghi ngờ nhìn Mã Quân.
Nhưng Lưu Diễm đã đích thân thừa nhận quan hệ chị em họ.
Hắn cũng chẳng có cách kiểm chứng.
Thấy thái độ Lưu Diễm kiên quyết, đành phải lủi thủi lái xe rời đi.