Trên đường về nhà, Mã Quân ngẫm lại lời nhắc nhở đầy ẩn ý của Lưu Diễm mà thấy thấm thía vô cùng. Hắn nhận ra là học sinh thì thành tích mới là cái gốc. Trương Lệ chịu ngủ với hắn, Lưu Diễm dành tâm sức khuyên bảo hắn, không chấp nhất ý đồ xấu của hắn, đều vì trong mắt họ hắn là học sinh giỏi, chứ không phải vì hắn có cây dương vật lớn.
Nếu hắn học kém, chẳng giáo viên nào thèm lãng phí một giây cho hắn cả. Trong mắt giáo viên, thành tích luôn là tiêu chuẩn hàng đầu để đánh giá học sinh.
Thành tích của Mã Quân luôn nằm trong top 10 của lớp, môn Ngữ văn thì luôn đứng nhất, bài văn thường xuyên đạt giải. Vì thế hắn mới được Trương Lệ yêu mến và cho làm cán sự môn, tạo cơ hội tiếp xúc và cuối cùng là được làm tình trong lỗ thịt nhiều nước của cô.
Trương Lệ chịu để hắn làm cũng vì ấn tượng tốt về hắn. Nếu đổi lại là Hoàng Quốc Tân thì chắc chưa kịp chạm vào vú đã bị cô tát cho sưng mặt rồi.
Mã Quân từng thấy một nam sinh nghịch ngợm nhìn trộm mông Trương Lệ bị cô mắng xối xả suốt cả tiết học, suýt bị đưa lên phòng giám thị.
Nên Mã Quân thấy mình thật may mắn khi hôm đó vì ham muốn cặp vú của Lưu Diễm mà lao vào chiếm đoạt được huyệt dâm của Trương Lệ. Nếu không phải Trương Lệ cũng đang cô đơn, nếu không phải cô luôn ưu ái hắn, và nếu cô không sợ bị lộ chuyện, thì kết cục của hắn chắc chắn còn thảm hơn nam sinh kia nhiều.
Vậy mà hắn lại mải mê trong chiến thắng đó mà không thấy hiểm họa kề bên, lại còn đi trêu chọc Lưu Diễm. Nếu Lưu Diễm không vì lo cho tiền đồ của hắn, nếu nàng là người cương trực không nể tình, và nếu nàng thực sự là người tình của hiệu trưởng, thì ngày mai hắn chắc chắn nhận thông báo đuổi học chứ không phải toàn mạng trở về sau khi được “quay tay” trước mặt nàng.
Nghĩ đến hậu quả, Mã Quân lạnh cả sống lưng. Lời cảnh báo của Lưu Diễm đến thật đúng lúc. Hắn đạp xe về nhà, thấy mẹ hắn là Tống Bình đang đứng buôn chuyện với hàng xóm ở cửa.
– Mã Quân, sao dạo này em toàn về muộn thế? Bài tập làm xong chưa? – Tống Bình sa sầm mặt giận dữ hỏi. Bà là người phụ nữ còn rất mặn mà nhưng cứng cỏi. Sau khi chồng mất bà một mình nuôi con khôn lớn. Mã Quân vốn nghe lời, học giỏi nên là niềm an ủi lớn nhất của bà.
– Dạ cô chủ nhiệm giữ em lại giúp việc, em làm xong bài tập ở trường rồi ạ. – Thấy mẹ giận, Mã Quân vội giải thích. Trên đời này ngoài Trương Lệ ra thì mẹ là người hắn sợ nhất, ngày xưa mông hắn cũng chẳng ít lần ăn đòn của bà.
– Cô giáo em cũng thật là, sao dạo này toàn giữ em lại giúp việc thế? – Tống Bình phàn nàn – Để hôm nào mẹ lên trường hỏi xem sao. Em là cán sự Ngữ văn chứ có phải ủy viên lao động đâu mà việc gì cũng đến tay, ảnh hưởng đến học hành quá.
Mã Quân giật mình. Tống Bình và Trương Lệ đều là hạng phụ nữ có cá tính, hai người mà gặp nhau chắc chắn nổ ra “chiến tranh”. Trước đây hắn sẽ đứng về phía mẹ, nhưng giờ đã có quan hệ với Trương Lệ nên hắn lúng túng, vội nói:
– Mẹ ơi, cô Trương nhờ em sắp xếp tư liệu và phụ đạo thêm viết văn cho em thôi ạ. Sắp tới có kỳ thi viết văn, lần trước em giải Nhì nên cô muốn lần này em phấn đấu giải Nhất. Cô ở lại trường phụ đạo cho em vất vả lắm mẹ ạ.
– Ồ thế à, vậy thì được. – Tống Bình đổi giận thành vui, lườm con một cái – Sao không nói sớm làm mẹ suýt hiểu lầm. Sau này cô Trương có việc gì em cứ chủ động mà giúp, để cô bồi dưỡng thêm cho. – Cha mẹ nào chẳng muốn con mình được giáo viên ưu tiên quan tâm.
– Dạ con biết rồi. – Mã Quân gật đầu nhưng lòng thầm cười: Mẹ đâu biết cô Trương không chỉ bồi dưỡng kiến thức mà còn cho con “ăn” cả cái lỗ thịt nhiều nước của cô nữa. Kiếm đâu ra cô chủ nhiệm tốt thế này chứ.
Về nhà tắm rửa xong, Mã Quân vào phòng đóng kín cửa. Hắn lôi cuốn truyện người lớn cũ kỹ dưới đệm ra. Đây là cuốn truyện đầu tiên hắn mua hồi cấp hai, là vật báu giúp hắn “quay tay” mỗi đêm cho đến khi gặp Lưu Diễm mới đem cất đi.
Nhưng giờ đã đến lúc nói lời tạm biệt. Mã Quân quyết tâm xé nát cuốn truyện vứt vào thùng rác, thề từ nay không “quay tay”, không tìm Trương Lệ, không nghĩ chuyện bậy bạ nữa mà tập trung học hành làm thanh niên tốt.
Sáng hôm sau Mã Quân dậy sớm, ăn vội hai cái bánh bao rồi đến trường. Hắn quyết tâm cuối tuần sẽ lên trường tự học để bù lại kiến thức đã hổng, phấn đấu hết mình vì mẹ, vì Trương Lệ và Lưu Diễm.
Thứ Bảy trường vắng hoe như ngày tận thế. Mã Quân liếc nhìn văn phòng tầng hai tự hỏi Trương Lệ có đó không, nhưng hắn kiềm chế được ý muốn lên xem. Hắn vào lớp, mở sách ra giữa không gian tĩnh lặng, tự nhủ cuộc chiến thực sự bắt đầu từ đây.
Đến mười một giờ, thấy đã học được kha khá, Mã Quân nhớ lời hứa đến nhà Hoàng Quốc Tân nên thu dọn đồ đạc ra về.
Dù chơi thân nhưng Mã Quân ít khi đến nhà Quốc Tân. Một phần vì bố Quốc Tân là Phó cục trưởng Cục Xây dựng nên hay coi thường nhà nghèo, mỗi lần gặp đều chẳng buồn tiếp chuyện làm Mã Quân tự ái. Lý do thứ hai là vì mẹ Quốc Tân là Tào Mộng, nhưng Mã Quân không dám nghĩ sâu thêm về lý do này.
Nhà Quốc Tân là căn biệt thự hai tầng có sân vườn, cách nhà Lưu Diễm chỉ một bức tường. Từ ban công nhà Quốc Tân có thể nhìn rõ sân nhà Lưu Diễm.
Mã Quân liếc nhìn bức tường cao chưa đầy hai mét, thầm nghĩ mình có thể nhảy qua dễ dàng. Hắn thoáng muốn leo qua nhìn trộm Lưu Diễm nhưng nhớ lời nàng dặn nên dằn lòng lại.
Hắn nhấn chuông cửa. Bờ tường nhà Quốc Tân cắm đầy mảnh thủy tinh để chống trộm. Hắn nghĩ cái này chỉ chống được người thường chứ cao thủ thì coi như không. Mấy hôm trước nhà hàng xóm hắn cũng bị trộm đột nhập, may mà chủ nhà thức giấc hô hoán nên trộm mới chạy mất.
Quốc Tân ra mở cửa. Mã Quân bước vào hỏi:
– Bố mẹ ông đâu rồi?
– Bố tôi đi công tác tuần sau mới về. Mẹ tôi nghe ông đến nên đi chợ mua đồ làm món ngon rồi, lát bà về ngay. – Quốc Tân cười hì hì – Sau này ông năng sang chơi nhé cho tôi được ăn ké món ngon.
Mã Quân cười gượng không đáp, rồi hỏi:
– Chuyện sinh nhật Lý Đình ông định thế nào?
– À suýt quên. – Quốc Tân dẫn Mã Quân vào phòng ngủ, hào hứng nói – Huyện mình mới mở cái KTV to lắm, tôi định mời mấy bạn thân đến đó hát hò cho hoành tráng, ông thấy sao?
Mã Quân thấy ý kiến đó cũng ổn, KTV dù sao cũng chính quy hơn mấy quán karaoke tạp nham ngoài phố.
Đang bàn bạc thì nghe giọng nũng nịu bên ngoài:
– Quốc Tân ơi mẹ về rồi này. Mã Quân đến chưa con? Gần trưa rồi chắc nó không quên chứ? Hay con gọi điện giục nó xem sao.
Hai người chạy ra thấy một người phụ nữ quyến rũ ngoài bốn mươi đang xách túi đồ ở cửa. Đó chính là Tào Mộng, mẹ Quốc Tân. Bà có đôi mắt long lanh, da dẻ mịn màng, vóc dáng nhỏ nhắn nhưng “vòng nào ra vòng nấy”, nhục cảm tràn trề.
– Chào cô Tào ạ. – Mã Quân thấy bà thì tim đập loạn nhịp, cố trấn tĩnh chào hỏi.
– Mã Quân đến rồi à? Khi nào thế cháu? Mau ngồi đi. – Tào Mộng mắt sáng lên, vồn vã tiếp đón – Cháu uống gì cứ tự nhiên lấy nhé, coi như nhà mình. Cô vào bếp chuẩn bị đồ đã. – Nói đoạn bà nguẩy mông đi thẳng vào bếp, chẳng thèm để ý đến con trai.
– Này, sao mẹ tôi quý ông thế nhỉ? – Quốc Tân thắc mắc – Cứ như ông mới là con đẻ của bà ấy.
Mã Quân lúng túng cười. Hắn biết rõ tại sao bà lại vồn vã như thế, nhưng lý do này hắn vĩnh viễn không thể nói cho bạn mình được.
Chuyện là học kỳ trước khi mới chơi thân, hai người đi chơi bóng rổ về mồ hôi đầm đìa nên sang nhà Quốc Tân tắm. Lúc đó bố mẹ Quốc Tân không có nhà. Quốc Tân tắm xong là vào phòng chơi game, bảo Mã Quân tắm nhanh còn vào chơi cùng.
Mã Quân vừa lột sạch quần áo chuẩn bị xả nước thì cửa phòng tắm mở toang. Tào Mộng vội vã chạy vào định đi vệ sinh, chẳng để ý là Mã Quân đang đứng khỏa thân ở đó. Bà kéo quần xuống ngồi lên bồn cầu, tiếng nước tiểu xè xè vang lên, gương mặt bà lộ rõ vẻ nhẹ nhõm.
Mã Quân chết lặng, nhìn chằm chằm người thiếu phụ gợi cảm đang phơi bày thân thể trước mặt. Nhìn vẻ gợi cảm đó, cây dương vật lớn của hắn tự động cương cứng lên đầy kích động.
Tào Mộng chợt nhận ra có gì đó sai sai, quay lại thấy một thiếu niên trần truồng với cây gậy thịt khổng lồ đang dán mắt vào mình thì bà hoảng sợ định hét cứu mạng.
Mã Quân nghĩ đây chắc là mẹ Quốc Tân, nếu để Quốc Tân thấy cảnh này thì hắn có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch tội. Hắn vội lao tới bịt miệng bà lại, thầm thì:
– Cô ơi đừng sợ, cháu là bạn Quốc Tân, cháu tên Mã Quân học cùng lớp nó ạ.
Đọc thêm nhiều truyện hay tại TruyenBiz.NetBị bịt miệng, lại thấy cây dương vật lớn lắc lư ngay trước mắt, bà chẳng nghe lọt tai lời giải thích nào mà chỉ nghĩ hắn định làm bậy. Bà vùng vẫy dữ dội định đứng dậy, đến mức chưa kịp kéo quần lên, làm lộ ra vùng lông mu đen bóng và đôi môi âm hộ còn dính nước tiểu lấp lánh.
Mã Quân không dám buông tay vì sợ bà hét lên, nhưng sức bà rất lớn làm hắn khó khống chế. Hắn đành dùng thân thể mình ép chặt bà vào tường. Vì cả hai đều đang khỏa thân hạ bộ nên cây dương vật cứng rắn của hắn đâm thẳng vào môi âm hộ ướt át của bà. Qua những nhịp vùng vẫy, quy đầu to lớn của hắn vô tình tách mở cửa mình và cắm sâu vào được một nửa.
Tào Mộng chết lặng. Bà không ngờ sự vùng vẫy của mình lại giúp hắn đưa gậy thịt vào trong. Nghĩ mình sắp bị xâm hại, bà rơi nước mắt nhục nhã.
Đầu óc Mã Quân trống rỗng, máu dồn hết xuống hạ bộ. Cảm giác được tiếp xúc với lỗ thịt mềm mại của người thiếu phụ mang lại khoái cảm gấp vạn lần “quay tay”. Hắn chợt nhớ đến những tình tiết trong truyện người lớn, lòng ham muốn bùng cháy. Hắn không kìm được mà thúc người tới trước, đưa cây dương vật cắm vào sâu tận cùng.
– Đừng… làm ơn rút ra… – Tào Mộng lắc đầu van nài nhưng tiếng bà bị nghẹn lại. Sự vặn vẹo của bà càng làm Mã Quân hưng phấn hơn. Hắn cảm nhận được thành âm đạo đang mút chặt lấy mình. Quy đầu truyền lại cảm giác nhức mỏi quen thuộc, hắn biết mình sắp bắn. Hắn định rút ra nhưng không kịp, luồng tinh dịch đậm đặc phun trào ngay cửa tử cung của bà. Hắn thở hổn hển ôm chặt lấy người thiếu phụ, lần đầu cảm nhận được thế nào là ân ái thực sự.
Hồi học môn sinh lý, đám nam sinh luôn đỏ mặt khi nghe đến chuyện này. Mã Quân và Quốc Tân thường tưởng tượng về thân thể phụ nữ qua sách giáo khoa, không ngờ hắn lại có trải nghiệm thực tế sớm như vậy, mà đối tượng lại là mẹ của bạn thân.
Nghĩ đến việc mình vừa bắn vào trong người bà, Mã Quân rùng mình buông tay ra, bối rối giải thích:
– Cô ơi cháu xin lỗi, cháu đi chơi bóng về tắm nhờ, không biết cô về. Cô định hét nên cháu sợ Quốc Tân hiểu lầm mới làm thế… không ngờ…
Tào Mộng cũng thở hổn hển, mặt đỏ bừng. Nghe giải thích bà mới nhận ra đây là một sự hiểu lầm tai hại, nhưng giờ có giải thích cũng muộn rồi. Cây gậy thịt của thằng bạn con trai đã cắm vào trong mình và để lại tinh dịch nhớp nháp.
Bà lộ vẻ phức tạp, đành lấy giấy vệ sinh lau sạch rồi kéo quần lên, lườm Mã Quân một cái rồi mắng khẽ:
– Cháu còn không mau mặc quần áo vào đi, để Quốc Tân thấy thì khốn.
Mã Quân vội vàng mặc đồ rồi chuồn vào phòng Quốc Tân. Quốc Tân đang mải chơi điện tử, phàn nàn sao hắn tắm lâu thế. Mã Quân ngồi xuống cầm tay cầm chơi cùng bạn nhưng đầu óc vẫn lởn vởn cảnh tượng vừa rồi, lòng thấp thỏm không yên.
Lát sau Tào Mộng vào phòng khách vờ như mới về nhà:
– Quốc Tân ơi mẹ về rồi đây.
Quốc Tân kéo Mã Quân ra giới thiệu. Mã Quân lúng túng chào bà, chỉ muốn chuồn về ngay lập tức vì không biết đối mặt với bà và bạn mình thế nào sau chuyện đó.
Tào Mộng nấu mì tôm kèm trứng ốp lết và thịt bò cho hai đứa. Bà vồn vã gắp thức ăn cho Quốc Tân rồi cũng gắp cho Mã Quân một miếng. Mã Quân không dám nhìn thẳng vào mắt bà, ăn mà không thấy vị gì, chỉ muốn xong nhanh để về.
Tào Mộng nhìn Mã Quân cao lớn hơn con mình hẳn nửa cái đầu, thầm hâm mộ mẹ hắn nuôi con khéo. Nghĩ đến cây dương vật thô dài vừa rồi trong người mình, bà đỏ mặt thấy hạ bộ tê dại, có chút hoài niệm cảm giác đó. Bà tự mắng mình sao lại có ý nghĩ dâm đãng với bạn của con trai như thế.
Suốt một thời gian dài sau đó Mã Quân chẳng dám sang nhà Quốc Tân. Mãi đến học kỳ này Quốc Tân nài nỉ quá hắn mới sang vài lần. Hắn tưởng Tào Mộng sẽ lạnh nhạt, không ngờ bà lại rất nhiệt tình như đã quên chuyện cũ, nhưng hắn vẫn luôn tránh ở riêng với bà.
– Mã Quân, uống lon nước đi. – Quốc Tân ném cho hắn lon Kiện Lực Bảo.
Mã Quân chẳng màng uống nước. Dù chuyện đã qua nửa năm và giờ hắn đã có Trương Lệ, nhưng chuyện với mẹ Quốc Tân vẫn là tâm bệnh khiến hắn thỉnh thoảng thấy day dứt, muốn nói thật với bạn mà không dám.
Lát sau Tào Mộng thay bộ váy ngắn màu đen bằng lụa bó sát đi xuống. Bộ váy tôn lên thân thể đầy đặn, cặp vú cao ngất và bộ mông mỡ màng, tạo thành đường cong chữ S nóng bỏng. Dù vú bà không to bằng Lưu Diễm nhưng vì người bà nhỏ nhắn nên chúng trông rất đồ sộ và nổi bật.
Mã Quân nhìn ngây người. Hắn thầm nghĩ Quốc Tân sống cùng người mẹ gợi cảm thế này hàng ngày chắc khổ sở lắm, nếu là hắn chắc hắn phát điên vì ham muốn mất.
Thấy hai đứa nhìn mình, Tào Mộng cười nũng nịu:
– Các con thấy cô mặc bộ này đẹp không? Bố Quốc Tân nhờ người mua tận miền Nam về đấy, nói là mốt nhất bây giờ. Mỗi tội cô thấy nó hơi hở hang nên chẳng dám mặc ra ngoài. – Nói rồi bà xoay một vòng làm mẫu.
Mã Quân nuốt nước miếng gật đầu khen đẹp. Thực ra váy cũng chẳng hở mấy, chỉ là nó quá bó nên phô ra hết đường nét gợi cảm của bà.
Tào Mộng hớn hở bảo hai đứa chơi tiếp rồi vào bếp nấu cơm.
Quốc Tân bỗng hỏi một câu làm Mã Quân giật mình:
– Mã Quân, ông thấy mẹ tôi với cô Lưu Diễm ai đẹp hơn?
Mã Quân lúng túng. Với hắn Lưu Diễm là đẹp nhất, còn Tào Mộng tuy không bằng nhưng lại có vẻ phong tình quyến rũ chết người.
Vào phòng ngủ, Quốc Tân khoe cái máy tính mới bố mua cho rồi mở một bộ phim người lớn. Tiếng rên rỉ vang lên làm Mã Quân phát hoảng bảo bạn vặn nhỏ âm thanh kẻo Tào Mộng nghe thấy.
Phim nói về cảnh con trai thầm mến mẹ rồi nhân lúc bà ngủ mà làm tình với bà. Mã Quân thấy kích thích tột độ, nghĩ ngay đến chuyện ở phòng tắm hôm nào. Dương vật hắn lại cương lên, hắn vội lấy tay che đi thì thấy đũng quần Quốc Tân cũng đang căng phồng, hơi thở dồn dập. Hắn tự hỏi chẳng lẽ Quốc Tân cũng có ý đồ với mẹ mình?
Xem xong cả hai im lặng. Có những chuyện cấm kỵ chỉ dám nghĩ chứ không dám nói ra.
Bữa cơm trưa thịnh soạn, Tào Mộng liên tục gắp thức ăn cho Mã Quân và thỉnh thoảng liếc nhìn hắn làm hắn thấy bồn chồn. Hắn thầm nhủ mình đã hứa với Lưu Diễm là sẽ sửa đổi, vả lại đây là mẹ của bạn thân, hắn không thể làm chuyện cầm thú được.
Cơm xong Tào Mộng bảo lên lầu ngủ trưa. Mã Quân và Quốc Tân vào phòng chơi tiếp thì Quốc Tân bỗng ôm bụng đau quặn vì uống nước lạnh quá nhiều. Quốc Tân chạy vào nhà vệ sinh liên tục.
Mã Quân bảo Quốc Tân ráng chịu để hắn lên lầu tìm Tào Mộng lấy thuốc. Hắn lên phòng ngủ của bà, thấy cửa khép hờ bèn gõ cửa hỏi nhưng không thấy đáp lời. Sợ Quốc Tân đợi lâu nên hắn đẩy cửa bước vào. Tào Mộng đang nằm ngủ nghiêng trên giường, bà đã cởi bộ váy đen ra, chỉ còn mặc áo ngực và quần lót. Cơ thể trắng ngần mỡ màng phơi bày trước mắt hắn. Chiếc áo ngực lỏng lẻo làm lộ ra một bên vú trắng với đầu vú đỏ sẫm trông dâm mỹ vô cùng.
Mã Quân khô cả cổ. Cảnh xuân trước mắt làm hắn quên sạch lời thề với Lưu Diễm, quên luôn cả tình bạn với Quốc Tân. Hắn vén màn leo lên giường, dán mắt vào thân thể người thiếu phụ gợi cảm.
Ngửi thấy mùi hương cơ thể nàng, hắn nhớ đến bộ phim vừa xem về cảnh mẹ con. Hắn không kìm lòng được nữa, cởi quần lôi gậy thịt ra và bắt đầu “quay tay” ngay cạnh bà.
Hắn không dám làm thật như trong phim vì sợ thực tế khác xa, chỉ dám lén lút phát tiết thế này. Nhưng nhìn vào mật huyệt mà hắn từng xâm nhập kia, hắn thấy tiếc nuối vô cùng. Nếu bà không phải mẹ Quốc Tân thì tốt biết mấy.
Hắn nhanh tay tuốt gậy thịt vì sợ Quốc Tân đi tìm. Nhưng ngay lúc sắp bắn thì Tào Mộng bỗng trở mình, mở mắt nhìn thấy hắn đang cầm dương vật thủ dâm trước mặt mình.
– Á… cô Tào… cháu xin lỗi… cháu không cố ý…
Mã Quân hoảng loạn giải thích, định nhét gậy thịt vào quần nhưng không kịp. Lần trước còn bảo là vô tình, lần này leo hẳn lên giường bà “quay tay” thì giải thích thế nào cho nổi.
Tào Mộng bỗng cười duyên dáng, nháy mắt đầy phong tình nói:
– Mã Quân, có phải cháu rất muốn cùng cô ân ái không?