Mã Quân rời khỏi khu nhà cán bộ huyện, nghĩ đến chuyện vừa rồi ân ái với Tào Mộng trên sân thượng bị Lưu Diễm phát hiện, lòng không khỏi thấp thỏm.
Dù sao đêm qua cậu mới hứa với Lưu Diễm sẽ sửa chữa lỗi lầm, thống cải tiền phi.
Kết quả hôm nay đã hồ đồ leo lên giường mẹ Hoàng Quốc Tân – Tào Mộng, còn bị Lưu Diễm tận mắt chứng kiến.
Nhưng nghĩ đến thân thể đầy đặn khiến người ta thần hồn điên đảo của Tào Mộng, Mã Quân lại chẳng hối hận chút nào.
Nếu như ân ái với Trương Lệ chỉ là dục vọng đơn thuần, thì Tào Mộng lại khiến cậu thực sự lãnh hội được sự tuyệt diệu khi làm tình với một người phụ nữ phong tình dâm đãng.
Trương Lệ tính cách ổn trọng, lại là chủ nhiệm lớp, dù vụng trộm với cậu cũng rất ít biểu hiện dâm đãng.
Càng không bao giờ nói ra những lời dâm thanh đãng ngữ khiến người ta hưng phấn như Tào Mộng.
Vì vậy Mã Quân lập tức say mê người thục mẫu xinh đẹp phong tình vạn chủng này.
Đi được vài bước, từ sau một gốc cây lớn ven đường đột nhiên bước ra một thiếu phụ đang nở hoa.
Cô mặc chiếc váy đai đeo họa tiết hồng phấn, tay cầm chiếc ô che nắng màu vàng.
Dung mạo diễm lệ, thân hình thướt tha, khí chất lạnh lùng.
Hơn nữa trước ngực một đôi tuyết trắng hào nhũ cao ngất sống động, thập phần thu hút ánh nhìn.
Dù là dáng người hay nhan sắc đều vượt Tào Mộng một bậc.
Nhưng khi Mã Quân nhìn thấy đối phương, cậu lập tức sợ đến hồn phi phách tán, suýt nữa quay đầu bỏ chạy.
Nhưng cuối cùng chỉ có thể cứng người bước tới, lắp bắp nói:
– Lưu lão sư, cô… sao cô lại ở đây? Trời hôm nay nóng lắm, cẩn thận bị cảm nắng đấy ạ.
Khuôn mặt xinh đẹp của Lưu Diễm lúc này cũng đen như mực, trong mắt bắn ra lửa giận, hung hăng trừng Mã Quân, lạnh lùng nói:
– Mã Quân, em còn nhớ lời tối qua nói với cô không? Em nói em sẽ học tập cho giỏi, không còn làm mấy chuyện bậy bạ nữa.
Chỉ mới qua một đêm mà em đã quên sạch rồi sao? Em vẫn là học sinh, sao có thể làm chuyện không biết xấu hổ như vậy?
Vừa nãy Lưu Diễm vô tình nhìn thấy Mã Quân và Tào Mộng ân ái trên sân thượng tầng hai nhà bên cạnh.
Dù chỉ thoáng qua một cái rồi cô vội quay về phòng, nhưng cô đã nhận ra người đàn ông kia chính là Mã Quân.
Cô cảm thấy khó tin, làm sao có thể chứ?
Người phụ nữ kia rõ ràng đã kết hôn, trưởng thành.
Mã Quân dù cao lớn đến đâu cũng chỉ là học sinh cấp ba, sao có thể ân ái với một người phụ nữ lớn hơn mình mười mấy hai mươi tuổi?
Lưu Diễm biết Mã Quân tư tưởng trưởng thành hơn nam sinh bình thường, dục vọng cũng mạnh hơn.
Dù cậu không kiềm chế được mà thân mật với bạn gái cùng trường, cô cũng không quá kinh ngạc.
Nhưng càng nghĩ càng thấy lòng không đành.
Cô lại sợ mình nhìn nhầm, nên mới vòng một vòng lớn trốn ở cổng khu nhà cán bộ huyện.
Kết quả đợi nửa tiếng quả nhiên thấy Mã Quân từ trong đi ra.
– Không có đâu ạ, sao con dám quên chứ.
Mã Quân hơi chột dạ tránh ánh mắt Lưu Diễm:
– Sáng nay con đến trường lấy sách, giờ con định quay lại trường tiếp tục học. Lưu lão sư hỏi vậy là có ý gì ạ?
– Mã Quân, em thành thật nói cho cô biết, vừa nãy em vào khu nhà cán bộ huyện làm gì?
Thấy cậu vòng vo, Lưu Diễm dứt khoát hỏi thẳng:
– Người đàn ông vừa rồi trên sân thượng có phải là em không? Đừng tưởng cởi hết quần áo là cô không nhận ra. Tóc dài ngắn giống em, chiều cao hình thể cũng giống hệt.
Mã Quân lòng chìm xuống.
Lưu Diễm quả nhiên đã nhận ra mình.
Giờ phải làm sao đây?
May mà mình không bị bắt quả tang tại trận.
Chỉ cần kiên quyết không thừa nhận, Lưu Diễm cũng chẳng làm gì được cậu.
Cậu liền làm bộ ủy khuất:
– Lưu lão sư, sao cô lại oan uổng con như vậy? Trên đời này người cao lớn hình thể giống con nhiều lắm. Có lẽ vừa nãy cô hoa mắt nhìn nhầm cũng nên.
Lưu Diễm thấy cậu còn chối, liền tiến tới ngửi ngửi trên người cậu.
Quả nhiên quần áo Mã Quân vương mùi hương cơ thể phụ nữ.
Cô càng thêm tin chắc, hừ lạnh một tiếng:
– Em không thừa nhận đúng không? Vậy cô sẽ đi hỏi người phụ nữ kia. Cô muốn xem nhà ai mà không biết xấu hổ đến mức câu dẫn cả trẻ con.
Thực ra Lưu Diễm càng căm ghét người phụ nữ kia.
Mã Quân dù thế nào cũng chỉ là học sinh, ý chí yếu đuối, không qua nổi cám dỗ.
Nhưng lá gan cậu cũng không lớn.
Nếu không phải người kia chủ động, Lưu Diễm không tin Mã Quân dám cưỡng gian đối phương.
Ngược lại, người phụ nữ không biết xấu hổ kia mới phải chịu trách nhiệm chính.
Rõ ràng biết Mã Quân chưa trưởng thành, vậy mà còn chủ động câu dẫn.
Mã Quân giật mình, vội chắn đường Lưu Diễm, bất đắc dĩ nói:
– Lưu lão sư, con sai rồi được chưa? Đều tại con không tốt, không liên quan gì đến cô ấy.
Cậu không dám để Lưu Diễm đi tìm Tào Mộng.
Nếu không chỉ Tào Mộng không xuống nổi mặt, mà Hoàng Quốc Tân cũng sẽ biết chuyện mình và mẹ cậu ta.
– Rốt cuộc cô ấy là ai? Em lớn thế này rồi sao lại che chở cho cô ta như vậy?
Lưu Diễm lạnh lùng nói:
– Không được. Cô không thể trơ mắt nhìn cô ta hủy hoại em. Em mới mười sáu tuổi thôi. Cô phải nói chuyện thật tốt với cô ta, bắt cô ta cam đoan sau này không được dây dưa với em nữa. Còn em, cũng phải viết bản cam đoan cho cô, không được lui tới với cô ta.
Thấy Lưu Diễm nhất quyết muốn tìm Tào Mộng lý luận, Mã Quân đau cả đầu.
Tình cấp bách, cậu buột miệng:
– Lưu lão sư, cô có thể đừng xen vào không? Cô lại chẳng phải mẹ con, cũng không phải chủ nhiệm lớp của con. Cô dựa vào đâu mà quản con? Con với cô có quan hệ gì chứ?
Lưu Diễm lập tức ngẩn người, ngốc nghếch nhìn Mã Quân.
Đúng vậy, mình và Mã Quân một chút quan hệ cũng không có.
Cậu ta dù có giết người phóng hỏa mình cũng chẳng quản được.
Nhưng tại sao khi thấy cậu ân ái với người phụ nữ kia, cô lại ngồi không yên?
Chẳng lẽ vì mình có hảo cảm với Mã Quân?
Không, tuyệt đối không phải.
Mình chỉ không muốn trơ mắt nhìn cậu học hư, không muốn thấy cậu sa ngã, trở thành thiếu niên đồi bại.
Lưu Diễm mặt trắng bệch, thân thể run run, nước mắt không kìm được chảy xuống.
Cô chậm rãi gật đầu:
– Được, Mã Quân. Là cô xen vào chuyện của người khác rồi. Sau này chuyện của em, cô sẽ không xen vào nữa. Tạm biệt.
Nói xong cô xoay người vội vã rời đi.
Thấy vẻ mặt thất vọng xen lẫn đau lòng của Lưu Diễm, Mã Quân cũng hơi hối hận.
Cảm thấy mình nói hơi nặng lời.
Nhưng cậu lại không muốn thừa nhận sai lầm.
Chỉ có thể nhìn Lưu Diễm chạy càng lúc càng nhanh, càng lúc càng xa.
Lòng cậu trống rỗng.
Từ nay về sau, cậu và Lưu Diễm sẽ không còn dây dưa nữa.
Đợi Lưu Diễm đi khuất, Mã Quân đứng tại chỗ buồn bã tiếc nuối, như mất đi thứ quý giá nhất.
Sự hưng phấn khi được Tào Mộng cũng nhanh chóng tan biến.
Dù sao trong cảm nhận của cậu, người phụ nữ cậu khao khát nhất vẫn là Lưu Diễm.
Nhưng cuối cùng cậu vẫn lỡ mất cơ hội với cô ấy.
Thế gian sự tình vốn không như ý người tám chín phần mười.
Huống chi trong mắt người ngoài, những gì Mã Quân trải qua đã đủ khiến người ta hâm mộ.
Mã Quân thở dài, quyết định đến trường tiếp tục tự học.
Cậu bước nhanh về phía giáo đường.
Trong đầu vẫn hiện lên hình ảnh Lưu Diễm vừa khóc vừa thất vọng.
Đến một ngã tư, cậu không để ý đèn đỏ, cứ thế bước qua.
Bỗng nghe tiếng phanh chói tai.
Một chiếc Santana dừng lại ngay trước mặt cậu, suýt nữa đụng phải.
Mã Quân ngẩn người nhìn chiếc xe, chưa kịp định thần thì từ xe nhảy xuống một cô gái xinh đẹp.
Cô mặc váy màu lam, da trắng như tuyết, dáng người cao gầy.
Chính là hoa khôi lớp 57 – Lý Đình.
Lý Đình chạy đến trước mặt cậu, hơi lo lắng hỏi:
– Mã Quân, cậu không sao chứ? Vừa rồi dọa chết mình rồi. Sao cậu qua đường cũng không nhìn đèn xanh đỏ vậy? Ba mình bấm còi mấy cái mà cậu cũng không nghe à?
Mã Quân hơi lúng túng:
– Con vừa suy nghĩ chuyện gì đó, hơi thất thần.
Lúc này từ xe bước xuống thêm một nam một nữ.
Người phụ nữ thành thục tao nhã, mặc sườn xám trắng, lộ ra dáng người đầy đặn mê người.
Chính là mẹ Lý Đình – Thư Mỹ Ngọc.
Còn người đàn ông khoảng năm mươi tuổi, tóc hoa râm, ngũ quan đoan chính, toát lên vẻ nho nhã.
Đó là hiệu trưởng đương nhiệm trường tam trung huyện cổ – Lý Kiến Quân.
Lý Kiến Quân là lão tư cách trong hệ thống giáo dục huyện cổ.
Phong bình luôn tốt.
Ban đầu trong ba trường cấp ba huyện cổ, nhất trung mạnh nhất, nhị trung thứ hai.
Còn tam trung là nơi chẳng ai muốn đến vì chất lượng kém.
Từ khi Lý Kiến Quân làm hiệu trưởng, ông chỉnh đốn kỷ luật trường học, thay đổi không khí, mạnh dạn chiêu mộ giáo viên ưu tú quê ở huyện cổ.
Chất lượng dạy học của tam trung được nâng cao vượt bậc.
Năm năm trước đã vượt qua nhị trung, từng bước tiến gần nhất trung – vương giả của huyện cổ.
Còn Lưu Diễm là một trong những giáo viên được tuyển dụng công khai vài năm trước của tam trung.
Cô vốn là học sinh hệ Trung văn của một trường đại học danh tiếng tỉnh thành.
Sau khi tốt nghiệp muốn ở lại tỉnh thành phát triển.
Nhưng khi ấy bạn trai – chồng hiện tại Hứa Chí Bằng – kiên quyết muốn về quê huyện cổ.
Kết quả không lâu sau khi Lưu Diễm theo chồng về huyện cổ, Hứa Chí Bằng lại cảm thấy ở huyện kiếm tiền ít quá.
Ông chủ động đi phía Nam làm ăn, để lại người vợ gợi cảm xinh đẹp một mình thủ phòng ở huyện cổ.
Từ đó mới dẫn đến vô số sóng gió sau này.
Lý Kiến Quân thấy con gái hiếm hoi thân mật với một cậu bé khác, cười hề hề bước tới:
– Đình Đình, không giới thiệu bạn con cho ba mẹ sao?
– Ba, Mã Quân cũng học cùng lớp con.
Nghe cha trêu ghẹo, Lý Đình hơi ngượng, mặt đỏ nói:
– Bình thường tụi con ít nói chuyện lắm.
– Ồ, em cũng học tam trung à?
Lý Kiến Quân ngẩn ra quan sát Mã Quân.
Dù trước đây ông từng gặp cậu vài lần ở trường, nhưng thân là hiệu trưởng, mỗi ngày xử lý vô số việc.
Toàn trường hơn một ngàn học sinh từ sơ trung đến cao trung, ông không thể nhớ hết từng đứa.
Mã Quân thành tích không tệ, nhưng không đặc biệt xuất sắc, nên khó để lại ấn tượng sâu trong lòng ông.
– Lý hiệu trưởng chào. Cháu là Mã Quân.
Mã Quân lễ phép chào, cũng không quá cẩn thận.
Với học sinh, người họ sợ nhất là chủ nhiệm lớp và chủ nhiệm giáo vụ mỗi ngày phải đối mặt.
Còn hiệu trưởng cười tủm tỉm thì giống như buổi chào cờ sáng thứ Hai hàng tuần – rất quan trọng, nhưng chẳng ai quá quan tâm.
– Ồ, cháu là Mã Quân à. Ba có chút ấn tượng. Cháu viết văn tốt lắm, Trương lão sư rất quý cháu.
Lý Kiến Quân suy nghĩ một chút, lộ vẻ hứng thú.
Dù thành tích tổng thể của Mã Quân không nổi bật, nhưng viết văn rất hay.
Trong các cuộc thi viết văn trường, cậu từng đạt giải vài lần.
Lý Kiến Quân rất coi trọng môn Ngữ văn, đặc biệt là viết văn.
Đây cũng là môn học duy nhất tam trung hiện tại có thể vượt nhất trung.
Trạng nguyên văn khoa cao khảo năm trước chính là học sinh tam trung.
– Chủ yếu là nhờ Trương lão sư dạy tốt.
Đọc thêm nhiều truyện hay tại TruyenBiz.NetMã Quân rất khiêm tốn.
Cậu nói thật.
Trong lớp chủ nhiệm lớp 57, Trương Lệ là người có thâm niên nhất, kinh nghiệm giảng dạy phong phú.
Hơn nữa cô có nghiên cứu độc đáo về viết văn.
Thành tích Ngữ văn lớp 57 luôn dẫn đầu toàn khối.
– Lão sư dạy nghiêm túc, học trò học nghiêm túc, hai bên thiếu một không được.
Lý Kiến Quân gật đầu, cảm thấy cậu nam sinh này khá ổn trọng.
Ông không quản con gái quá nhiều, nhưng sợ cô kết giao với bạn không tiến bộ, ảnh hưởng học tập.
Thấy bạn con gái là Mã Quân, ông yên tâm phần nào.
– Các con không phải chứ? À Đình Đình, giới thiệu bạn cho mẹ với chứ.
Thấy chồng nói chuyện như làm báo cáo, Thư Mỹ Ngọc hơi mất hứng.
Từ lần trước Mã Quân đưa Lý Đình về nhà, bà đã hơi tò mò về cậu.
Luôn muốn tìm cơ hội gặp mặt.
Hôm nay khó khăn lắm mới gặp, kết quả chồng lại nói dài dòng.
Bà nhịn không được cắt ngang Lý Kiến Quân, cười dịu dàng nói với Lý Đình, dư quang lại đánh giá Mã Quân.
– Ừm, con quên mất. Mẹ, đây là Mã Quân.
Lý Đình mặt hơi đỏ, giới thiệu xong Mã Quân, lại quay sang cậu:
– Mã Quân, đây là mẹ mình.
– A di chào.
Mã Quân lễ phép chào Thư Mỹ Ngọc, quan sát mẹ Lý Đình, lập tức ngẩn người.
Thầm nghĩ mẹ Lý Đình đẹp quá.
Trước mắt là một thục phụ khí chất cao nhã, dáng người đầy đặn.
Khoảng bốn mươi tuổi, tóc uốn thời thượng, ngũ quan tinh xảo.
Bộ sườn xám hợp thân lộ ra đường cong gợi cảm đầy đặn.
Trước ngực cao ngất thẳng tắp.
Dưới sườn xám lộ đôi bắp chân trơn bóng như ngọc.
Mặc tất chân màu da, đi giày cao gót đen.
Toát lên vẻ đoan trang hào phóng.
Toàn thân tỏa ra khí chất cao quý sống an nhàn sung sướng, khiến người ta không khỏi ngước nhìn.
Thấy đôi mắt đẹp của Thư Mỹ Ngọc đang nhìn mình chằm chằm, Mã Quân lại hơi ngượng.
Mặt cậu hơi đỏ.
Cậu thích nhất chính là phụ nữ trưởng thành đầy đặn gợi cảm.
Vì vậy cậu mới mê luyến Lưu Diễm, lại quan hệ với Trương Lệ.
Buổi trưa hôm nay còn đại chiến ba trăm hiệp với một thục mẫu xinh đẹp mê người.
Không ngờ mẹ Lý Đình cũng là một thục nữ khí chất mị lực như vậy.
Thậm chí vẻ ung dung cao quý của bà còn vượt cả Lưu Diễm.
Nhìn đôi núi ngọc cao ngất như mây và đôi bắp đùi tròn trịa thon dài của Thư Mỹ Ngọc, Mã Quân liền có chút thỏa mãn.
Trước đây khi nghe tin đồn Lý Kiến Quân và Lưu Diễm, cậu từng nghĩ vợ ông ta chắc chắn xấu xí vô cùng.
Nếu không Lý Kiến Quân đã chẳng thông dâm với nữ giáo viên trong trường.
Không ngờ vợ ông ta lại là mỹ phụ dáng người nhan sắc không thua Lưu Diễm.
Thậm chí khí chất cao quý ung dung ấy, Lưu Diễm còn không sánh bằng.
Mã Quân bất giác nghi hoặc, chẳng lẽ những tin đồn kia đều giả?
Nếu mình có bà xã đẹp như vậy, chắc chắn sẽ không thèm nhìn ngó phụ nữ khác.
Thư Mỹ Ngọc thấy vẻ ngại ngùng của Mã Quân thì sinh chút hảo cảm.
Bà chủ động đưa bàn tay ngọc thon thả, cười nói:
– Mã Quân đồng học chào cháu. Cô là mẹ Đình Đình. Cháu có thể gọi cô là Thư a di. Cô làm ở đoàn ca múa. Sau này có dịp cháu đến đoàn chơi nhé.
Mã Quân theo bản năng nắm lấy bàn tay trắng mịn lạnh lẽo của Thư Mỹ Ngọc.
Ngửi thấy mùi hương dễ chịu từ người bà truyền đến, cậu lập tức động tình.
Dưới háng dương vật đang ngủ say lại rục rịch muốn thức tỉnh.
Cậu vội vàng buông tay bà ra.
Dù sao thục phụ xinh đẹp trước mắt này là mẹ Lý Đình.
Hơn nữa chồng bà còn là hiệu trưởng tam trung.
Cậu không muốn trước mặt mọi người xấu mặt.
Thư Mỹ Ngọc khẽ thu tay lại, trong lòng hơi bực.
Bình thường với thân phận địa vị của bà, rất ít khi chủ động bắt tay đàn ông lạ.
Hôm nay vì thấy Mã Quân là bạn con gái nên mới cố ý nhiệt tình một chút.
Không ngờ cậu lại chủ động buông tay.
Chẳng lẽ mình đã già thật rồi, không còn hấp dẫn được người trẻ nữa sao?
Thư Mỹ Ngọc không khỏi thất lạc và tủi thân.
Liếc nhìn Mã Quân đang hơi cục xúc bất an, bỗng ánh mắt bà rơi xuống đũng quần cậu.
Phát hiện chỗ đó đột nhiên nổi lên một cục, bà lập tức ngẩn người.
Bà là người có kinh nghiệm, đương nhiên biết điều này có nghĩa gì.
Chỉ nắm tay mình mà cậu ta đã cương lên.
Thư Mỹ Ngọc nhất thời không biết nên tức giận hay nên thấy vui mừng.
Tâm tình vô cùng phức tạp, mặt lại dần nóng lên.
Lý Đình không để ý giao phong ngầm giữa mẹ và Mã Quân, hơi nghi hoặc hỏi:
– Mã Quân, giữa trưa cậu đi đâu vậy?
– À, trước đây con bị nợ bài tập, nên định đến trường bù lại. Lý hiệu trưởng, Thư a di, con đi trước ạ.
Cảm giác dương vật mình vẫn không kiềm được cương cứng, Mã Quân vội đưa một tay vào túi dùng sức ấn xuống, sợ bị phát hiện.
Cậu nhanh chóng chào Lý Kiến Quân và Thư Mỹ Ngọc rồi vội vã rời đi.
Đây là người phụ nữ thứ hai chỉ cần liếc một cái đã khiến dương vật cậu cương cứng, sau Lưu Diễm.
Mã Quân đi rồi, Thư Mỹ Ngọc mới lấy lại tinh thần.
Vừa nãy có lẽ bà hơi quá nhiệt tình với cậu.
Không biết có lộng khéo thành vụng không.
Dù sao trẻ con bây giờ khác xưa, nhiều kiến thức tình dục đã biết rất sớm.
Lại đúng tuổi tò mò với cơ thể khác phái.
Vừa rồi chạm tay mình, có lẽ vô tình khiến cậu liên tưởng không nên.
Nhìn bóng lưng Mã Quân có phần không tự nhiên, Thư Mỹ Ngọc vừa buồn cười vừa áy náy.
Bà nói với Lý Đình:
– Con xem Mã Quân chịu khó thật đấy. Cuối tuần còn đến trường học. Đứa nhỏ này không tệ đâu. Con cũng phải cố gắng lên, không thì vị trí tên đầu khối của con không giữ được đâu.
Lý Đình tự tin nói:
– Con mới không sợ. Giờ Mã Quân trong lớp mới xếp thứ mười thôi. Dù con đứng yên cho cậu ấy đuổi, cậu ấy cũng không đuổi kịp con đâu.
Lý Kiến Quân cười hề hề:
– Con đừng kiêu ngạo quá. Nam sinh thường tốt động lắm. Nếu Mã Quân dồn hết thời gian vào học tập, tiềm lực vẫn rất lớn. Ba làm hiệu trưởng bao năm nay, quán quân cao khảo toàn khối đều là nam sinh. Hy vọng con có thể phá kỷ lục này.
– Ba cứ yên tâm đi. Con nhất định sẽ trở thành nữ Trạng nguyên cao khảo đầu tiên của tam trung.
Lý Đình ưỡn bộ ngực đầy đặn mới nhú, tự tin mười phần.
Nhưng so với đôi ngực cao ngất đầy đặn của mẹ Thư Mỹ Ngọc thì vẫn còn khoảng cách.
Không biết ai mới là người có cơ hội hái đóa hoa tươi kiều diễm ướt át này.
– Tốt lắm. Phía trước không xa là siêu thị rồi.
Lý Kiến Quân cười hề hề nói:
– Ba còn chút việc ở trường, không đi dạo cùng các con nữa.
Nói xong ông lên xe, lướt đi mất.
Đợi Lý Kiến Quân lái xe rời khỏi, Thư Mỹ Ngọc mới nắm tay con gái Lý Đình đi vào siêu thị ba tầng mới mở gần đó.
Huyện cổ kinh tế chưa phát triển, không có trung tâm mua sắm cao cấp.
Chỉ có Tân Hoa bách hóa và chợ thương mại huyện cổ.
Thư Mỹ Ngọc muốn mua quần áo cao cấp phải lên thành phố hoặc tỉnh, rất bất tiện.
Nghe nói huyện vừa mở một siêu thị mua sắm, bà liền kéo con gái đến dạo.
Ngoài việc muốn mua vài bộ đồ hè cho mình, bà cũng muốn mua mấy chiếc váy kiểu mới cho con gái.
Dù sao con gái đã mười sáu tuổi, đang độ hoa quý, thích làm đẹp.
– Người đông thật đấy.
Nhìn tầng một siêu thị nhộn nhịp người qua lại, Thư Mỹ Ngọc không khỏi nhíu mày.
Bà ghét nhất những nơi quá náo nhiệt.
Có chút do dự không biết có nên vào không.
Nhưng Lý Đình lại hưng phấn, kéo tay mẹ chen vào đám đông.
Cô đã lén đến siêu thị này từ trước, đã nhắm sẵn một chiếc váy trắng.
Chờ mẹ trả tiền cho.
Kết quả khi gần đến khu nữ trang, đột nhiên một đám thanh niên cười nói ầm ĩ chen tới.
Đám đông vốn đã chật chội lập tức xôn xao.
Lý Đình bị chen đẩy đi vài bước về phía trước.
Khi ngẩng đầu lên đã mất bóng mẹ.
Cô hoảng hốt lớn tiếng gọi mẹ.
Nhưng xung quanh toàn tiếng người ồn ào và loa phát thanh sống động của siêu thị.
Tiếng gọi mỏng manh của cô lập tức bị nhấn chìm trong tạp âm.
Thư Mỹ Ngọc lập tức không thấy con gái nữa.
Bên người toàn đầu người đen kịt.
Bị đám đông xô đẩy, bà như chiếc lá lênh đênh giữa biển người.
Chỉ có thể dùng hai tay che trước ngực cao ngất đầy đặn.
Nhưng thân thể đầy đặn yêu kiều vẫn không tránh khỏi va chạm, thậm chí bị ép sát vào người khác.
Trong lòng bà hơi hối hận vì dẫn con gái đến nơi náo nhiệt này.
Biết thế nên đợi vài ngày nữa mới đến.
Nhưng giờ nói gì cũng muộn, đành chậm rãi theo dòng người di chuyển về phía trước.
Bỗng nhiên Thư Mỹ Ngọc cảm thấy có bàn tay sờ lên phần váy xẻ tà sườn xám của mình, lớn mật vuốt ve đùi đầy đặn tròn trịa.
Nếu như cái tay vừa nãy sờ mông bà còn là sỗ sàng, thì hành vi lúc này hoàn toàn là quấy rối tình dục trần trụi.
Thư Mỹ Ngọc lập tức hoa dung thất sắc.
Cô đưa tay ra sau định bắt lấy cái tay ấy, đem tên sắc đảm ngập trời này đưa đến đồn công an.
Nhưng vừa giơ một tay lên đã bị ai đó kéo lại.
Rồi tay còn lại cũng nhanh chóng bị đè chặt.
Không thể động đậy.
Gần như trong chớp mắt, Thư Mỹ Ngọc đã bị một đám thanh niên lưu manh vây quanh.
Chính là đám người vừa nãy gây rối trật tự đám đông.
Còn cái tay sờ đùi bà vẫn say mê vuốt ve, thậm chí bắt đầu di chuyển về phía gốc đùi.
Bỗng nhiên bị đám thanh niên vây quanh, Thư Mỹ Ngọc chẳng có chút đắc ý nào.
Ngược lại lòng đầy kinh hoàng.
Cha bà từng làm trưởng cục công an, hồi ấy huyện cổ kinh tế lạc hậu, dân phong thuần phác, trị an rất tốt.
Nhưng mấy năm nay kinh tế phát triển, tư tưởng mở ra, ngưu quỷ xà thần cũng dần xuất hiện.
Thư Mỹ Ngọc cũng nghe nói hiện nay lưu manh ở huyện cổ rất nhiều.
Chúng thường lợi dụng chỗ đông người ở siêu thị hay chợ để đùa giỡn phụ nữ.
Bà chỉ dặn con gái Lý Đình tan học về sớm, không ngờ đám này to gan đến vậy.
Trước công chúng lại dám làm chuyện dâm loạn với mình.
– Các ngươi buông tay ra! Bằng không ta sẽ báo cảnh sát!
Thư Mỹ Ngọc lạnh lùng nói, thân thể kịch liệt giãy dụa muốn thoát ra.
Nhưng đối phương đông người, bà giãy mãi không thoát.
Chỉ vài cái đã hết sức, thở hổn hển.
Còn cái tay kia đã chạm đến khe rãnh giữa hai chân bà.
Cách lớp quần lót mỏng, ngón tay nhẹ nhàng ấn lên nhụy hoa.
Thư Mỹ Ngọc “a” lên một tiếng nũng nịu không kìm được.
Mặt lộ vẻ thất kinh.
Hai đùi đầy đặn gắt gao khép lại, muốn ngăn cản sự xâm phạm lớn mật của hắn.
Thân thể đầy đặn trưởng thành của bà ngoài chồng Lý Kiến Quân ra chưa từng bị đàn ông chạm vào.
Nhưng ngón tay kẻ kia rõ ràng rất quen thuộc cơ thể phụ nữ.
Chỉ một cái đã đẩy được lớp quần lót ren sang bên, để lộ môi âm hộ màu mỡ trắng nõn.
Ngón tay xoa nhẹ vài cái trên quả cầu thịt, rồi đột nhiên cong vào trong lỗ thịt đã bắt đầu ướt át.
Thân thể đầy đặn mềm mại của Thư Mỹ Ngọc đột nhiên run lên dữ dội.
Cả người cứng đờ.
Đầu óc trống rỗng.
Ngón tay đối phương thật sự đưa vào tiểu huyệt của bà, bắt đầu chậm rãi móc đào.
Điều khiến bà xấu hổ hơn cả là cơ thể mình lại bắt đầu phản ứng.
Âm đạo chậm rãi tiết ra dâm thủy.
– Đại mỹ nhân, cô đúng là dâm đãng thật. Đã bắt đầu chảy nước rồi.
Một giọng nam tử dâm tà vang lên bên tai Thư Mỹ Ngọc, hơi thở phả vào, khiến bà nổi da gà:
– Có phải muốn ca ca dùng đại dương vật cắm vào đại huyệt dâm của cô không?
Nghe lời ô uế của hắn, Thư Mỹ Ngọc tức giận đến xấu hổ muốn chết.
Bà ở huyện cổ là nhân vật rất có danh tiếng.
Chồng là hiệu trưởng tam trung.
Cha từng làm trưởng cục công an.
Ông ngoại từng là chủ tịch hội nghị hiệp thương chính trị huyện cổ.
Có thể nói gia thế lừng lẫy, thân phận tôn quý.
Ra ngoài ai cũng đối xử với bà khách khí, cung kính.
Sao ngờ có kẻ dám nói ra lời hạ lưu vô sỉ như vậy.
Thật sự muốn tìm lỗ chui xuống đất.
– Các ngươi đừng quá đáng! Thả ta ra! Bằng không ta nhất định khiến các ngươi hối hận!
Thư Mỹ Ngọc mắt lóe lên quyết tuyệt.
Là con gái trưởng cục công an, bà tuyệt không thể chịu nhục nhã thế này.
Nếu để đám cặn bã xã hội này hoành hành vô kỵ, không biết còn bao nhiêu phụ nữ đàng hoàng bị chúng hại.
– Có tin ta gọi đội trưởng hình cảnh đến không?
Haha, nam tử lập tức cười lớn không kiêng nể.
Hắn ghé miệng vào tai trắng mịn của Thư Mỹ Ngọc, dùng đầu lưỡi liếm vành tai nhạy cảm, cười hì hì:
– Đại mỹ nhân còn ghê gớm lắm chứ. Biết dùng đội trưởng hình cảnh dọa bọn ta. Cô tưởng đồn hình cảnh là nhà cô mở à? Lão tử ở công an cũng có anh em đấy.
Vừa nói vừa dùng ngón tay liên tục quất cắm trong âm đạo Thư Mỹ Ngọc.
Trong lòng thầm tiếc nuối.
Khó khăn lắm mới đụng phải một thục phụ xinh đẹp đầy đặn thế này.
Vốn muốn chơi thật đã.
Nhưng nơi đây quá đông người.
Nếu không hắn nhất định dùng đại dương vật của mình thật tốt địt mỹ thục phụ này một phen.
Thư Mỹ Ngọc bị hắn trêu đùa đến cả người như nhũn ra.
Mặt đỏ bừng.
Đôi đùi đầy đặn vốn gắt gao khép lại cũng dần buông lỏng.
Thân thể mềm mại đầy đặn bất an vặn vẹo.
Đây là biểu hiện động tình của bà.
Ở tuổi này cơ thể vốn đã rất nhạy cảm.
Gần đây lại không có đời sống vợ chồng với chồng.
Dục vọng không được giải tỏa.
Sau khi giãy dụa ban đầu, cơ thể đột nhiên bắt đầu khao khát sự xâm phạm của hắn.
Nam tử cũng phát hiện sự khác thường của Thư Mỹ Ngọc.
Thấy đám đông xung quanh ồn ào, chẳng ai để ý đến chỗ này.
Bên người lại có đồng bọn che chắn.
Hắn đột nhiên quyết định.
Rút ngón tay đang quất cắm trong âm đạo Thư Mỹ Ngọc ra.
Rớt khóa quần mình, đẩy quần lót sang bên, móc ra cây dương vật thô to đã cứng ngắc.
Rồi vén vạt áo sườn xám của bà lên, để lộ cặp mông tuyết trắng đầy đặn.
Hắn định ngay giữa ban ngày ban mặt, trước mặt mọi người gian dâm người thục phụ cao quý xinh đẹp này.
Cảm giác cây dương vật nóng bỏng thô to của hắn đang chọc vào rãnh mông mình, Thư Mỹ Ngọc kinh hoàng trong lòng.
Ban đầu bà nghĩ hành vi vô sỉ nhất hạ lưu của hắn cũng chỉ đến thế.
Dù sao đây là siêu thị đông người, giữa ban ngày.
Không phải ngõ nhỏ đêm khuya vắng vẻ.
Không ngờ đám này điên cuồng đến mức này.
Giữa chốn đông người lại muốn cưỡng gian bà.
Bà lập tức kịch liệt giãy dụa.
Nhưng cây dương vật thô to ấy vẫn thuận theo rãnh mông mềm mại trắng mịn của bà tiến thẳng đến miệng huyệt ướt át màu mỡ.
Chỉ vài giây nữa thôi, bà sẽ thật sự bị hắn dùng dương vật cắm vào.
Bà vô lực thay đổi số phận sắp gặp phải nhục nhã.
Mắt nhắm nghiền, nước mắt tuyệt vọng lăn dài.