Skip to main content
Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
Trang chủ Đô Thị Cô giáo ngực to Lưu Yến Chương 20: Trộm tình cô giáo trong vườn hoa

Chương 20: Trộm tình cô giáo trong vườn hoa

11:27 sáng – 11/01/2026

Chương 20: Trộm tình cô giáo trong vườn hoa

Mã Quân đợi Lý Kiến Quân xuống lầu, lên xe rời đi, mới cẩn thận đến trước cửa phòng làm việc cô Trương Lệ. Cậu gõ cửa một tiếng, khẽ gọi:

  • Báo cáo ạ.

Nghe tiếng cô Trương Lệ đáp, cậu đẩy cửa bước vào. Cô đang ngồi trước bàn lật xem giáo án. Đôi đùi trắng mũm mĩm để thoải mái, một chân tất đen treo lơ lửng, khẽ đung đưa.

  • Cô Trương, đây là bài văn em viết lại ạ.

Mã Quân ngoan ngoãn đưa bài văn lên. Ánh mắt cậu lén lút liếc đôi chân tất đen gợi cảm của cô. Thầm nghĩ: dạo này cô Trương Lệ ăn mặc ngày càng phong tình. Trước kia cô đâu có mặc đồ hở hang thế này, càng không thản nhiên như vậy trước mặt mình. Hóa ra không phải cô không thích trang điểm, chỉ là trước đây chưa có lý do để đánh phấn son thôi.

Cô Trương Lệ cầm bài văn liếc qua vài cái rồi đặt sang một bên. Gật đầu nói:

  • Tốt rồi, lát nữa cô xem. Cậu về nhà đi.

Nói xong cô cúi đầu tiếp tục xem giáo án, không thèm nhìn cậu nữa.

Mã Quân ngẩn người. Chẳng lẽ mình hiểu lầm rồi? Cô Trương Lệ thật chỉ gọi mình đến nộp bài, chẳng có ý định làm tình với mình sao? Nhưng cậu lại thấy không hợp lý. Vừa nãy ở lớp học, cô rõ ràng bị mình trêu đến dâm thủy ướt át, đứng còn không vững. Nếu không phải trong lớp học, chắc cô đã chủ động cầu hoan rồi. Sao giờ lại lạnh nhạt thế này?

Hay là cô phát hiện quan hệ giữa mình và cô Lưu Diễm? Tim Mã Quân thót lại, lập tức thấy chột dạ. Trước đây cô Trương Lệ đã từng cảnh cáo cậu: đừng đánh chủ ý vào cô Lưu Diễm. Nên mọi chuyện cậu lén lút tiếp xúc với cô Lưu đều giấu kỹ, sợ cô không vui. Nhưng hôm nay cậu và cô Lưu làm lành, nhất thời quên hết, chạy thẳng đến văn phòng cô ấy tìm cô. Biết đâu có giáo viên khác thấy lạ, mách lại với cô Trương Lệ.

Cô Trương Lệ ngẩng đầu thấy Mã Quân vẫn đứng im, nhíu mày, giọng bình thản:

  • Sao cậu còn chưa đi? Còn chuyện gì nữa không? Không có thì về nhà đi. À đúng rồi, sau này không có lệnh của cô, không được tự tiện đến văn phòng tìm cô. Người khác nhìn thấy thì ra thể thống gì.

Nghe cô nói không nể nang chút nào, Mã Quân vốn đang nóng ran lập tức như bị dội một gáo nước lạnh. Cả người ủ rũ rời khỏi phòng cô Trương Lệ. Bước chân nặng nề xuống lầu. Đầu óc rối bời, chẳng nghĩ ra đầu mối.

Từ khi cậu và cô Trương Lệ xảy ra quan hệ, cô luôn tỏ ra rất dung túng. Dù cậu muốn lúc nào, cô Trương Lệ dù có băn khoăn cũng sẽ miễn cưỡng chiều cậu. Cậu vì thế mà đắc ý, tự cho rằng đã hoàn toàn chinh phục thể xác và tinh thần người phụ nữ thành thục này. Thế nên mới dám chạy đến nhà cô làm càn, mới dám trêu đùa cô ngay trong lớp học trước mặt học sinh khác. Cậu coi cô như đồ chơi của mình.

Không ngờ cô Trương Lệ đột nhiên trở mặt. Mã Quân phát hiện mình lập tức bị đánh về nguyên hình. Đối diện với cô Trương Lệ lạnh lùng vô tình, cậu ngay cả ngón tay cũng chẳng dám đụng. Huống chi là đi chơi âm đạo cô.

Nghĩ đến hôm nay dù đã làm lành với cô Lưu Diễm, nhưng lại đắc tội cô Trương Lệ. Cậu không biết hôm nay rốt cuộc là may hay rủi.

Sau khi Mã Quân rời đi, vẻ mặt bình tĩnh của cô Trương Lệ mới lộ ra chút bất đắc dĩ. Vốn tan học cô thật sự muốn ở lại giữa trưa cùng cậu làm một trận cho thỏa thích. Nhưng khi về văn phòng dọn dẹp xong thân thể, cô đột nhiên đổi ý. Cô thấy mình không thể tiếp tục vô điều kiện dung túng cậu như vậy. Làm thế chỉ hại cậu. Nếu cô chỉ là một người phụ nữ bình thường, cô có thể không do dự mà cùng cậu tận tình phóng túng, hưởng thụ khoái lạc thân xác. Nhưng cô dù sao vẫn là chủ nhiệm lớp của cậu. Cô không thể chỉ nghĩ cho bản thân, trơ mắt nhìn cậu sa vào nhục dục. Nên cô mới nhẫn tâm đuổi cậu đi, hy vọng cậu tỉnh táo lại.

Mã Quân, hy vọng cậu hiểu được lòng khổ của cô, đừng coi cô là kẻ phản phúc vô thường.

Cô Trương Lệ khẽ thở dài. Cảm nhận dục vọng như thủy triều đang dâng trào trong cơ thể. Nhưng người duy nhất có thể thỏa mãn cô đã bị chính cô đuổi đi. Cô đành đưa ngón tay vào trong váy, đẩy quần lót sang bên, mân mê trên môi âm hộ đầy đặn. Răng cắn nhẹ môi, hô hấp dần dồn dập.

Mã Quân thất hồn lạc phách đi ra cổng trường. Bất chợt một bóng dáng nhỏ gầy tiến đến. E dè nói:

  • Chào anh, em là Vũ Bân lớp 9-62. Em đến lấy xe đạp của em.
  • Xe đạp gì?

Mã Quân liếc cậu ta một cái. Cảm thấy không quen mặt. Vừa bị cô Trương Lệ đuổi đi, tâm trạng đang phiền muộn. Cậu trừng mắt, lạnh lùng:

  • Cậu nhận nhầm người rồi. Cút đi.

Vũ Bân – nam sinh lớp chín – lập tức trợn mắt. Không ngờ Mã Quân lại thề thốt phủ nhận. Nhưng nhìn thân hình cao lớn của cậu, cậu ta không dám tỏ thái độ. Đành bất đắc dĩ rời đi.

Mã Quân đi được vài bước mới chợt nhớ ra. Tối thứ Sáu tuần trước tan học, cậu ở cổng siêu thị gặp cô Lưu Diễm. Cô bị tuột gót giày cao gót. Cậu mượn xe đạp ở trường chở cô về nhà. Sau đó cậu đạp xe về nhà mình. Nhưng sau đó xảy ra một loạt chuyện, cậu quên béng việc này.

Nghĩ vậy cậu quay đầu nhìn lại. Vũ Bân đã đi xa. Cậu nghĩ chiều về nhà, chiều mai đến trường đạp xe trả lại cho cậu ta cũng được. Dù sao cậu ta đã nói lớp nào, không sợ tìm không ra.

Nhưng khi về đến nhà, Mã Quân mới phát hiện chiếc xe đã không cánh mà bay. Cậu thầm kêu không hay. Tối hôm ấy đạp xe về, cậu tiện tay dựng ngoài cửa lớn. Chắc bị người đi ngang mượn gió bẻ măng.

Giờ làm sao đây? Một chiếc xe đạp ít nhất cũng hơn trăm nghìn. Mẹ cậu cực khổ làm việc ở thương trường cả tháng mới kiếm hơn một triệu. Tối cậu còn đi bán hàng rong, sửa quần áo cho người ta cũng chỉ được một hai nghìn. Cậu chưa bao giờ mua quần áo mới, toàn may vá. Mẹ tiết kiệm từng đồng để cậu học đại học. Tiền tiêu vặt một tháng cậu chỉ có vài chục. Bình thường xem phim hay đi game đều nhờ Hoàng Quốc Tân – thằng nhà giàu – bao. Giờ cậu chẳng có tiền bồi thường Vũ Bân. Chỉ còn cách mượn Hoàng Quốc Tân. Mã Quân thở dài. Vì tiếp cận cô Lưu Diễm mà hao tâm tổn trí. Kết quả ngón tay cũng chưa chạm được. Còn khiến cô Trương Lệ không thèm để ý mình. Giờ lại thêm cái nợ xe đạp. Đúng là trộm gà không thành còn mất nắm gạo.

Chiều Mã Quân đến trường, nói chuyện mượn tiền với Hoàng Quốc Tân. Cậu ta không do dự đồng ý. Nhưng trên người cũng không có nhiều tiền thế. Bảo đợi tối về nhà xin cô Tào Mộng. Mã Quân nghĩ đến việc Hoàng Quốc Tân coi mình là bạn thân, vậy mà mình lại lén lút lên giường với mẹ cậu ta. Càng thấy áy náy. Nhưng cậu chẳng có gì để đền bù. Chỉ biết giấu lòng cảm kích này vào đáy lòng.

  • À đúng rồi. Cậu nói cô Lưu Diễm nói gì với cậu đi. Mau giúp tao giải mã xem.

Hoàng Quốc Tân đột nhiên lộ vẻ buồn bã. Cậu ta vẫn còn đang nghĩ về khẩu hình của cô Lưu Diễm lúc tập radio thao sáng nay. Cứ cho rằng cô ấy muốn hẹn gặp mình. Khẩu hình là thời gian và địa điểm.

  • Tao thấy mày nghĩ nhiều rồi. Cô Lưu chắc đang nói chuyện với người khác. Căn bản không nhìn thấy mày đâu.

Mã Quân lườm cậu ta. Thở dài:

  • Mày đúng là tự kỷ nặng. Lý Đình bên kia chưa xong, giờ lại nhớ đến cô Lưu Diễm. Thật biết điều.

Hoàng Quốc Tân hừ mũi, không thèm để ý cậu nữa. Tiếp tục đau khổ suy nghĩ.

Mã Quân bất đắc dĩ lắc đầu. Nếu ngày nào đó Hoàng Quốc Tân phát hiện mình và cô Lưu Diễm lén lút qua lại, có quan hệ vượt mức thầy trò, không biết cậu ta có tức đến hộc máu không. Nhưng nghĩ đến cuộc nói chuyện sáng nay với cô Lưu Diễm, cậu biết cô chỉ muốn giữ quan hệ bạn bè đơn thuần. Trong thời gian ngắn cậu không thể hy vọng gì hơn. Chỉ là như vậy, “em trai” cậu lại có chút đáng thương. Cô Lưu Diễm không trông cậy được. Bên cô Trương Lệ cũng tuyên chiến. Xem ra muốn phát tiết chỉ còn cách đợi cuối tuần đi tìm cô Tào Mộng – người phụ nữ thành thục xinh đẹp.

Buổi chiều trôi qua rất nhanh. Chớp mắt đã tan học. Học sinh lục tục rời lớp. Mã Quân thu dọn bàn học, ra khỏi lớp. Không kìm được ngẩng đầu nhìn sang khu ký túc xá lầu hai. Phòng cô Trương Lệ tối om, không bật đèn. Chắc cô đã về nhà.

Cậu lòng đầy thất vọng. Cô Trương Lệ rõ ràng muốn làm lạnh với mình. Cậu bất giác hối hận vì sáng nay đã trêu chọc cô trong lớp. Dù sao cô là chủ nhiệm lớp, rất coi trọng thể diện. Mình làm cô mất mặt thế, khó trách cô chịu không nổi. Mình tự làm tự chịu thật. Mã Quân nhớ lại những lúc trước cô Trương Lệ luôn nhượng bộ mình. Cảm thấy mình thật sự quá không tôn trọng cô. Cậu đứng dưới gốc cây trước lớp, suy nghĩ lại hành vi của mình.

Nắng chiều lặn dần dưới đường chân trời. Trường học chìm trong bóng tối. Mã Quân không biết mình đứng bao lâu. Chân hơi tê. Thấy trời tối hẳn, cậu mới chuẩn bị về nhà. Bất chợt thấy từ cổng trường đi vào một thiếu phụ dáng yểu điệu gợi cảm. Mặc váy đen đai đeo cực kỳ hở hang. Từ xa đã thấy đôi chân trắng thon dài dưới váy ngắn chói mắt.

Chẳng lẽ là cô Lưu Diễm? Tim Mã Quân nóng lên. Theo bản năng tiến về phía trước. Muốn chào cô. Nhưng đến gần mới nhận ra: người phụ nữ trang điểm lòe loẹt, phong tao này không phải cô Lưu Diễm. Mà chính là nữ giáo sư gợi cảm cậu đụng phải hai lần ban ngày ở cầu thang. Cô ta như không thấy cậu, cầm điện thoại gọi, bước chân chậm lại.

Ban ngày vội vàng nên Mã Quân chưa kịp quan sát kỹ. Giờ mới thấy nữ giáo viên này dung mạo rất xinh. Khuôn mặt trái xoan thanh tú. Lông mày lá liễu. Mũi cao thẳng. Môi hồng kiều diễm. Đôi mắt ẩn tình. Toàn thân toát lên sức hút dâm đãng của thiếu phụ trêu người.

Cô mặc váy đai đeo đen. Tóc dài rũ xuống vai trắng mịn. Váy ôm sát đường cong mê hoặc. Cặp vú trước ngực căng tròn cao ngất. Dù không to lớn kinh người như cô Lưu Diễm, nhưng trắng nõn đầy đặn như quả đào chín. Như muốn nặn ra nước.

Dáng cô trung bình, không cao gầy như cô Lưu Diễm. Nhưng cân đối, mảnh mai. Đặc biệt đôi chân dưới váy ngắn: trắng nõn thon dài, mang tất da óng ánh. Làm người ta không kìm được muốn chạm vào.

Ánh mắt Mã Quân rơi xuống cặp mông tròn trịa vểnh cao dưới váy ngắn. Hai bên mông thịt mịn màng lay động theo từng bước. Như chú bướm đẹp đang vỗ cánh. Nghĩ đến ban ngày mình đã hai lần dùng dương vật chọc vào miệng âm đạo cô. Cậu không kìm được nuốt nước miếng. Dương vật trong quần lại căng cứng, như đang thăm dò chỗ kín trắng mịn đầy đặn của cô.

Thật là một nữ giáo sư dâm đãng phong tao. Mã Quân thầm nghĩ. Đáng tiếc cậu không biết cô. Cũng không dám tùy tiện chào hỏi. Lỡ cô lầm tưởng cậu cố ý đứng đây chờ cô với ý đồ xấu. Cậu có giải thích cũng không rõ. Đành nhìn bóng lưng mê hoặc của cô đi về phía ký túc xá.

Cậu định đi hướng ngược lại ra cổng trường. Nhưng mắt vẫn liếc theo. Bất ngờ thấy cô không vào tòa nhà văn phòng. Mà liếc nhìn xung quanh rồi vội vã đi về phía sau ký túc xá.

Lòng hiếu kỳ của Mã Quân bị khơi dậy. Cô ấy đi phía sau ký túc xá làm gì? Lại còn lén lút, như sợ bị người phát hiện. Chẳng lẽ đang có chuyện không thể cho ai thấy? Cậu lặng lẽ đi theo.

Vì sợ bị phát hiện, Mã Quân không dám đi sát. Cô mặc váy đen, trong đêm tối khó nhìn rõ. Có mấy lần suýt mất dấu. Cuối cùng cậu thấy cô bước vào vườn hoa nhỏ. Lòng cậu xác nhận: nữ giáo sư phong tao này chắc chắn đang hẹn hò ai đó.

Vườn hoa nhỏ là “kiệt tác” của một hiệu trưởng đời trước. Nghe nói ông ta mê tín phong thủy. Tìm thầy bói xem quẻ bảo mình ngũ hành thiếu mộc, cản trở đường quan lộ. Ông bèn xây một vườn hoa nhỏ sau tòa nhà làm việc. Bên trong có hòn non bộ, hồ nước, còn có một đình cổ kính. Trồng rất nhiều cây cối. Đáng tiếc chưa hoàn công thì hiệu trưởng ấy bị tố cáo tham ô, mất chức. Công trình cũng dừng lại, thành đống đổ nát. Sau này thầy Lý Kiến Quân lên thay. Đổ hết tiền vào chiêu mộ nhân tài và đổi mới phương tiện giảng dạy. Vườn hoa nhỏ hoàn toàn hoang phế. Thành nơi chui rúc của những kẻ tàng ô nạp cấu. Thường có người tối đến đây làm chuyện xấu.

Mã Quân và Hoàng Quốc Tân trước kia vì tò mò từng lẻn vào xem. Những cảnh “thật người biểu diễn” còn kích thích hơn xem phim màu vàng. Thấy nữ giáo sư phong tao kia vào “thánh địa yêu đương vụng trộm” nổi tiếng tam trung, Mã Quân khinh bỉ trong lòng. Cô ấy chắc đã có chồng. Không ngờ lại làm chuyện không biết xấu hổ thế này.

Nhưng cậu chợt nghĩ: mình cũng đã lên giường với chủ nhiệm lớp. Có tư cách gì khinh người. Cậu tự giễu cười. Có lẽ nữ giáo sư phong tao này cũng giống cô Trương Lệ – hôn nhân không hạnh phúc. Muốn tìm một người đàn ông an ủi cơ thể cô đơn.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại TruyenBiz.Net

Nghĩ đến cặp vú gợi cảm và cặp mông bướm của cô. Mã Quân không khỏi ghen tị với người đàn ông cô hẹn. Cô ấy tuy không đẹp bằng cô Lưu Diễm, nhưng vẫn hơn hẳn cô Trương Lệ. Đủ sánh ngang cô Tào Mộng. Mà khí chất dâm đãng phong tao lại càng chỉ có hơn chứ không kém. Đúng là “vưu vật”.

Lúc này trời đã tối hẳn. Chỉ còn đèn trước khu ký túc xá chiếu một đoạn đường xi măng. Còn vườn hoa nhỏ cỏ cây um tùm, bóng tối trùng trùng. Dù có người ẩn nấp cũng khó nhìn rõ. Khó trách nơi này thành bảo địa vụng trộm.

Đứng ở cửa vườn hoa, Mã Quân còn do dự có nên lén nhìn hay không. Nhưng lại thấy mình làm vậy quá nhạt nhẽo. Từ khi thoát khỏi thân phận xử nam nhờ cô Trương Lệ, cậu đã trưởng thành. Trước kia rất thích những trò lén lút. Giờ lại thấy nhạt. Nghĩ đến việc nhìn người khác thân mật chỉ khiến mình càng kích thích. Nhưng không thể tìm cô Trương Lệ phát tiết. Chi bằng tự hành hạ mình.

Cậu đang định về nhà. Bỗng nghe phía trước có tiếng bước chân và tiếng nói chuyện. Theo bản năng cậu núp vào vườn hoa. Chỉ thấy một nam sinh và một nữ sinh nắm tay nhau. Rất thân mật dựa sát vào nhau. Như một đôi tình nhân đang đi về phía này. Nam sinh nhìn vườn hoa cười hì hì:

  • Hay là chúng ta vào trong đợi đi.

Nữ sinh hơi do dự, nhỏ giọng:

  • Tối quá, em sợ.

Nam sinh vỗ ngực:

  • Có anh đây, sợ gì.

Cậu kéo tay cô vào vườn hoa. Rõ ràng muốn làm chuyện xấu. Nữ sinh ngượng ngùng, miễn cưỡng theo tới cửa.

Thấy hai người sắp vào, Mã Quân giật mình. Nữ giáo sư phong tao kia còn ở trong đó. Lỡ hai người phát hiện mình và cô ở chung, cậu nhảy xuống sông cũng không rửa sạch. Cậu vội học tiếng mèo kêu hai tiếng. Nữ sinh nghe thấy, sợ giật mình, lộ vẻ hoảng hốt:

  • Em vẫn thấy sợ. Hay là thôi, mình đi đi.

Nam sinh khuyên nửa ngày. Thấy cô kiên quyết, đành theo cô rời đi.

Mã Quân thấy họ đi rồi mới thở phào. Nhờ ánh sáng hắt vào từ bên ngoài, cậu quan sát xung quanh vườn hoa. Nhưng không thấy bóng dáng nữ giáo sư. Cậu thấy kỳ lạ. Chẳng lẽ cô nghe có người đến, lén trốn bằng lối khác? Nhưng vườn hoa xung quanh toàn cây cao um tùm. Chỉ có một cửa ra vào phía trước. Cô ấy biến đi đâu được?

Nghĩ vậy, lòng hiếu kỳ trỗi dậy. Mã Quân men theo đường nhỏ, lần mò trong bóng tối đến đình nhỏ giữa vườn. Cậu và Hoàng Quốc Tân trước kia thường đến đây chơi. Nhắm mắt cũng không lạc. Cậu đứng trong đình, nhìn ra bốn phía. Địa thế nơi này cao nhất, có thể nhìn rõ toàn cảnh. Nhưng vẫn không thấy nữ giáo sư đâu. Đang nghi ngờ, bỗng nghe tiếng nước chảy róc rách. Cúi đầu nhìn xuống. Hóa ra ở góc khuất dưới chân đình, nữ giáo sư đang ngồi tiểu. Hai tay vén váy. Lộ cặp mông trắng đầy đặn. Một dòng nước thẳng tắp phun ra. Mờ mờ có thể thấy đám lông đen um tùm và miệng âm đạo.

Mã Quân không ngờ cô lại tiểu ngay dưới mí mắt mình. Nhìn cặp mông bướm trắng nõn, cậu nhìn đến ngẩn ngơ. Máu nóng dồn lên. Dương vật trong quần lại căng cứng.

Cô tiểu xong, lấy giấy lau sạch. Kéo quần lót lên. Đi về phía đình. Mã Quân lúc này mới như tỉnh mộng. Định trốn sang bên kia. Nhưng không cẩn thận đụng phải cột đình. Phát ra tiếng “phịch”.

Nữ giáo sư nghe động tĩnh. Lập tức cảnh giác. Ngẩng đầu nhìn lên đình. Vì trời tối, chỉ thấy một bóng cao lớn. Không nhìn rõ mặt. Cô không la hét như Mã Quân lo sợ. Mà lộ vẻ trách móc. Xoay eo nhỏ đi vào đình, trách:

  • Cậu đến từ bao giờ vậy? Cũng không nói một tiếng. Dọa tôi hết hồn. Tôi còn tưởng học sinh trường vào đây.

Mã Quân vốn nghĩ mình bị phát hiện. Nhưng nghe cô nói mới ngẩn người. Hóa ra cô nhận nhầm người. Tưởng cậu là người cô hẹn. Cậu không dám lên tiếng. Đầu óc quay cuồng nghĩ cách thoát thân.

Nữ giáo sư chính là Lý Văn. Như Mã Quân đoán, cô đến trường tối nay để hẹn hò. Thấy cậu im lặng, cô hờn dỗi:

  • Sao cậu câm thế? Lúc nãy gọi điện còn hối hả hẹn tôi. Tôi lén chạy ra đây đấy. Mau lại đây đi, đừng phí thời gian.

Nói xong cô vén váy. Kéo quần lót xuống đầu gối. Nằm sấp lên băng đá. Nhếch cặp mông trắng đầy đặn. Hai môi âm hộ trắng mịn khẽ hé. Tư thế dâm đãng chờ đối phương đến chơi.

Nhìn nữ giáo sư phong tao như chó cái động dục, nhếch mông lộ chỗ kín ướt át chờ mình. Mã Quân đầu óc trống rỗng. Tim đập thình thịch. Đột nhiên nảy ra ý nghĩ táo bạo. Đình tối thế này, cô không thấy rõ mặt mình. Biết đâu mình có thể lén chơi cô một phát. Nhưng cậu vừa nãy im lặng. Lỡ cô nghi ngờ thì nguy.

Đến lúc đó cô cắn ngược lại, tố cậu cưỡng hiếp. Cậu có giải thích cũng không rõ. Không đáng để mạo hiểm.

Mã Quân nghĩ vậy thì hơi lùi bước. Lý Văn đã sốt ruột, lắc mông trắng thúc giục:

  • Hôm nay cậu bị sao vậy? Lúc nào cũng gấp gáp lao vào chơi. Câu cũng chẳng thèm nói. Cậu không đến thì tôi về nhà đấy. Con đang đợi ở nhà.

Nghe cô nói, Mã Quân lại dao động. Nhìn cặp mông bướm lay động, chỗ kín khẽ hé, dâm mỹ đến cực điểm. Cậu không nhịn nổi nữa. Quyết định liều một phen. Cởi quần ra. Để lộ dương vật cứng như sắt. Vài bước đến sau lưng cô. Dán sát thân thể mềm mại đầy đặn. Dương vật nóng bỏng lần thứ ba chọc vào miệng âm đạo cô. Lần này không còn quần áo ngăn cách. Quy đầu to lớn ma sát trực tiếp với môi âm hộ mềm mại.

  • A… cứng quá… mau đâm vào đi…

Lý Văn cảm nhận côn thịt nóng bỏng cứng ngắc. Phát ra tiếng rên mê người. Hai đùi trắng khẽ tách ra. Mông nhếch cao hơn. Chờ dương vật cậu đâm vào.

Một không làm hai không ngừng. Đến nước này, Mã Quân cũng không do dự nữa. Dù sao nữ giáo sư này cũng chẳng phải người đứng đắn. Mình chơi cô cũng coi như giúp người vui vẻ. Cậu thúc hông. Dương vật to dài đẩy môi âm hộ mềm mại. “Xì” một tiếng. Đâm sâu vào trong âm đạo ướt át trơn trượt. Âm đạo bị đẩy căng. Vì sợ cô phát hiện khác thường, cậu không dám đâm hết. Chỉ đâm hơn nửa. Còn lại mấy phân ở ngoài.

  • A… ghê quá… mau đâm sâu vào đi…

Lý Văn cảm thấy âm đạo mình bị đâm vào một thứ to lớn. Khác hẳn cảm giác trước đây. Quy đầu to chạm vào thịt mềm bên trong tường thịt. Mang lại cảm giác tê dại như điện giật. Toàn thân chấn động. Hoa tâm dần tiết dâm thủy.

Mã Quân cũng hít một hơi lạnh. Âm đạo nữ giáo sư này chặt hơn cả cô Trương Lệ và cô Tào Mộng. Đúng là thân thể phụ nữ trẻ. Dương vật cậu vừa đâm vào đã bị vô số thịt mềm siết chặt. Quy đầu tê dại từng đợt. Thêm lo lắng bị phát hiện thân phận và sự kích thích. Suýt xuất tinh ngay. Cậu vội dừng lại. Ôm cặp mông đầy đặn rắn chắc của cô thở dốc vài cái. Mới bắt đầu chậm rãi ra vào.

Lý Văn vốn chỉ muốn ứng phó nhanh để về nhà. Không ngờ lại bị chọc đến sướng. Cô không kìm được rên rỉ dâm đãng. Mặt đỏ bừng. Xuân tình dâng trào. Âm đạo dâm thủy tràn ngập. Theo nhịp đâm của côn thịt phát ra tiếng nước xì xì. Cặp mông trắng đầy đặn bị cậu đụng đến đỏ ửng.

Mã Quân không ngờ mình lại vô tình được chơi nữ giáo sư phong tao dâm đãng này. Nhìn dương vật mình ra vào trong âm đạo trắng mịn đầy đặn của cô. Cậu hưng phấn không thôi. Trước đây cậu đã chơi hai người phụ nữ thành thục. Giờ lại chơi một nữ giáo sư trẻ hơn. Nhìn cô bị mình đâm mạnh đến rên rỉ mê người. Biết cô đã bị làm đến ý loạn tình mê. Cậu đánh bạo đưa tay từ dưới nách lên. Nắm lấy cặp vú to lớn đầy đặn trêu đùa. So với vú to mọng của cô Trương Lệ, vú cô này đàn hồi hơn, mẫn cảm hơn. Dưới ngón tay cậu, hai đầu vú như hạt đậu nhanh chóng sung huyết cương cứng. Còn tiết ra chất lỏng dính dính. Ngửi thấy mùi sữa thoang thoảng.

Mẹ kiếp, nữ giáo sư này không lẽ còn đang cho con bú? Mã Quân vừa dùng sức đâm, vừa dùng mũi ngửi sâu trên người cô. Quả nhiên ngửi thấy mùi sữa nồng đậm. Cậu càng hưng phấn. Dương vật trong âm đạo cô đâm sâu từng nhịp. Đâm gần ba trăm cái. Quy đầu dần tê nhức. Nhưng vẫn chưa có ý xuất tinh. Cậu cũng thấy kỳ lạ. Trước kia làm với cô Trương Lệ lâu nhất cũng chỉ mười mấy phút. Giờ cậu đã làm gần hai mươi phút. Chẳng lẽ dương vật mình biết đêm nay cơ hội trộm làm nữ giáo sư hiếm có, nên tiếc nuối không chịu bắn?

  • A… lợi hại quá… dùng sức nữa đi… em sắp bị anh đâm chết rồi…

Lý Văn bị cậu làm đến thở dốc phì phò. Mồ hôi đầm đìa. Dần dần đứng không vững. Nhưng lòng chấn động không thôi. Trước kia làm với người kia chưa từng quá mười phút. Thường chỉ năm sáu phút là xong. Nhưng đêm nay không hiểu sao đối phương hăng hái lạ thường. Làm cô gần nửa tiếng mà vẫn chưa đầu hàng. Chẳng lẽ cậu ta uống thuốc trước?

Lý Văn vừa hưởng thụ khoái lạc chưa từng có. Vừa khinh bỉ người đàn ông phía sau. Chắc là vì trước kia mình biểu hiện kém, nên cậu ta muốn chứng tỏ bản lĩnh đàn ông. Đáng tiếc cô đã nhìn thấu bản chất cậu ta. Chỉ là một tên “mã giẻ cùi”. Trên giường còn không bằng chồng mình. Nếu không có mưu đồ, cô đã chẳng đêm hôm khuya khoắt ra đây để cậu ta chơi.

Mã Quân lại đâm thêm một trăm cái. Cũng thấy thể lực hơi đuối. Hai đùi bắt đầu tê. Dù sao tư thế này rất hao sức. Thời gian ngắn còn chịu được. Lâu một chút là khó tiếp tục. May mà cậu thường chơi bóng rổ, thể lực dồi dào. Đổi người khác chắc đã mỏi lưng đau eo, bại trận từ lâu.

Vì không biết người cô hẹn khi nào đến, Mã Quân luôn lo lắng. Muốn nhanh xuất tinh xong việc. Cậu tăng tốc độ và biên độ. Không còn kiềm chế như ban đầu. Mỗi lần đều rút ra đến cửa âm đạo rồi đâm mạnh vào tận cùng. Quy đầu gần như chạm cổ tử cung. Cách đâm này quá kích thích. Cậu nhanh chóng có cảm giác xuất tinh. Còn Lý Văn cũng bị cậu đâm đến suýt lật trắng mắt. Nhưng không kịp cẩn thận, cô lớn tiếng rên rỉ dâm đãng. Cặp mông bướm trắng đầy đặn lay động. Phối hợp cậu xung kích mạnh mẽ.

Không đúng. Lý Văn lòng đột nhiên nghi ngờ. Dương vật người phía sau to dài. Xa hơn hẳn người kia. Hơn nữa dù sức chịu đựng kinh người, nhưng động tác chưa thành thạo. Không có kỹ thuật. Rõ ràng kinh nghiệm tình dục rất ít. Không giống tay chơi lão luyện thường trêu đùa phụ nữ. Ngược lại giống nam nhân mới tiếp xúc phụ nữ.

Lại nghĩ đến việc đối phương xuất hiện từ đầu đến cuối không nói một lời. Lý Văn càng thấy không ổn. Mình vừa rồi không nhìn rõ mặt đối phương. Chỉ theo bản năng nghĩ là người mình hẹn. Đã chủ động nhếch mông cầu hoan. Chẳng lẽ mình nhận nhầm người? Nghĩ vậy cô kinh ngạc, thăm dò hỏi:

  • Này, cậu làm gì mà nửa ngày không nói câu nào? Cậu hứa chuyện kia làm được thế nào rồi?

Mã Quân lập tức ngẩn người. Biết cô đã bắt đầu nghi ngờ. Cậu căn bản không biết thân phận nữ giáo sư này. Càng không biết người cô hẹn là ai. Không thể trả lời. Đành im lặng. Ôm cặp mông đầy đặn của cô cúi đầu đâm mạnh. Dù sao dừng lại là chết. Không dừng cũng chết. Còn hơn là làm thêm vài cái cho đáng.

  • Cậu rốt cuộc là ai? Nói đi!

Thấy đối phương im lặng, vẫn dùng dương vật đâm vào âm đạo mình. Lý Văn lòng chìm xuống. Không ngờ mình vội vàng quá hóa ra lại bị kẻ lạ mặt lợi dụng. Lén lút chiếm tiện nghi nửa ngày. Cô vừa thẹn vừa giận, lạnh lùng nói:

  • Cậu mau dừng lại. Bằng không tôi phải kêu người đấy.

Cô vừa nói vừa giãy giụa. Mông lay động không ngừng. Muốn hất dương vật cậu ra.

Nhưng Mã Quân đang ở mấu chốt sắp xuất tinh. Sao dễ dàng để cô thoát. Thấy cô muốn giãy, cậu dùng cánh tay rắn chắc đè chặt hai tay trắng ngần dưới nách cô. Làm thân cô gần như dán vào băng đá. Mông nhếch cao. Hạ thân cậu như máy đóng cọc điên cuồng xung kích. Lúc này cậu chẳng kiêng nể gì nữa. Mỗi cú đều đâm tận gốc rồi rút ra. Hông hung hăng đụng vào mông đầy đặn của cô. Phát ra tiếng “bạch bạch” dâm mỹ của thịt va chạm.

  • A… buông ra… em không chịu nổi… đừng đâm sâu thế… quá dài… em chịu không nổi… a a a…

Lý Văn bị cậu đâm điên cuồng. Như chiếc thuyền lá giữa sóng to gió lớn. Thân thể như lạc vào mây. Phát ra tiếng rên ai oán như khóc như tố. Bỗng nhiên thân thể run rẩy. Hai đùi đầy đặn căng cứng. Dâm thủy như thủy triều phun ra từng đợt. Cuối cùng bị Mã Quân làm lên đỉnh.

Mã Quân cảm nhận âm đạo cô đột nhiên siết chặt. Gắt gao ôm lấy côn thịt cậu. Mang lại khoái cảm mất hồn. Hoa tâm trào ra dòng nhiệt lưu nóng bỏng tưới lên quy đầu. Cậu cũng không nhịn nổi. Gầm lên một tiếng. Ôm mông trắng của cô đâm mạnh vài cái. Côn thịt giật mạnh.

  • A… không… đừng bắn vào… em không mang vòng…

Lý Văn còn đang đắm chìm trong dư vị cao trào. Đột nhiên cảm thấy cậu sắp bắn. Nghĩ đến vừa nãy cậu không mang bao. Mình cũng không dùng thuốc tránh thai. Cô sợ đến hoa dung thất sắc. Thở dốc nói:

  • Cậu mau rút ra… bắn bên ngoài…

Nhưng cô nói đã muộn. Mã Quân do dự một chút. Định rút ra. Nhưng cơ thể không khống chế được bản năng. Chỉ thấy lỗ tiểu mở ra. Một dòng tinh dịch nóng bỏng phun mạnh. Bắn vào sâu trong âm đạo cô. Hòa lẫn với dâm thủy vừa phun ra. Mã Quân ôm thân thể nóng bỏng yêu kiều của cô thở dốc một lát. Mới lưu luyến rút dương vật. Còn Lý Văn vẫn xụi lơ trên băng đá. Thở hổn hển. Mặt kiều diễm ướt át. Mắt long lanh xuân ý. Đôi chân mang tất da trắng nõn vô lực co rúc dưới đất. Âm đạo giữa háng chậm rãi chảy ra tinh dịch trắng đục. Cảnh tượng dâm mỹ cực kỳ. Nữ giáo sư phong tao này như vẫn còn say mê dư vị cao trào vừa bị Mã Quân làm đến dục tiên dục tử.