Skip to main content
Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
Trang chủ Đô Thị Cô giáo ngực to Lưu Yến Chương 14: Lần đầu lên đỉnh của Lưu Diễm

Chương 14: Lần đầu lên đỉnh của Lưu Diễm

6:29 chiều – 10/01/2026

 

Mã Quân giận dữ rời đi. Dù tự nhủ không muốn quan tâm cô Lưu Diễm nữa, nhưng ngọn lửa giận trong lòng không được phát tiết, nghẹn ức khó chịu. Cậu hận Lý Kiến Quân hèn hạ lừa gạt cô. Nhưng càng hận cô không nhìn thấu bộ mặt thật của ông ta, ngu ngốc mắc mưu, chủ động giúp lão sắc quỷ kia thủ dâm, thậm chí còn định bú liếm cho ông.

Nhưng cậu có thể làm gì? Dù sao cậu và cô Lưu Diễm chẳng có quan hệ gì. Cô có sa đọa thế nào cũng chẳng đến lượt cậu chỉ trích. Nghĩ vậy cậu càng thêm uể oải. Dù hiện tại cậu đã quan hệ với hai người phụ nữ thành thục gợi cảm là cô Trương Lệ và cô Tào Mộng, nhưng trong lòng cậu, cô Lưu Diễm vẫn chiếm vị trí quan trọng nhất. Cậu không chỉ hy vọng có được thân thể đầy đặn quyến rũ của cô, mà còn muốn chinh phục trái tim người vợ cô đơn này. Có lẽ mọi thiếu niên trưởng thành đều từng mơ mộng: được hợp thể với nữ giáo viên mình ngưỡng mộ, tận hưởng cá nước ân ái. Nhưng đa phần chỉ có thể mang theo tiếc nuối rời xa trường học, lớn lên mà không thực hiện được tâm nguyện.

Mã Quân trước đây cũng chỉ coi cô Lưu Diễm là nữ thần trong lòng, không dám có ý nghĩ không đứng đắn. Nhưng trải qua “lễ rửa tội tình yêu” với cô Trương Lệ, giờ cậu đã có thể nhìn cô bằng góc độ của một người đàn ông bình thường. Nữ thần thì đã sao? Cũng có thất tình lục dục, cũng có phiền não riêng, cũng cần đàn ông đến an ủi. Khi bị dương vật đàn ông đâm vào cũng sẽ rên rỉ. Chỉ tiếc cậu e là không có cơ hội thưởng thức tư vị mềm mại trong âm đạo cô.

Giờ đây Mã Quân mới thấy cô Trương Lệ đã dung túng cậu đến mức nào. Dù trong tiểu thuyết màu vàng, nữ giáo viên thường phong tao dâm đãng, chủ động câu dẫn học trò lên giường. Nhưng đời thực, một học trò muốn thông đồng với nữ giáo viên khó đến muôn vàn. Thái độ của cô Lưu Diễm với cậu mới là phản ứng bình thường của đa phần nữ giáo viên. Nếu không có cô Trương Lệ chủ động dụ dỗ, e rằng đến giờ cậu vẫn như các nam sinh khác, khổ sở dựa vào đánh máy bay để giải quyết nhu cầu sinh lý.

Nghĩ đến cặp vú trắng nõn và âm đạo màu mỡ trắng nõn của cô Trương Lệ, dương vật cậu lại cương lên. Bất tri bất giác cậu đã đi đến đầu ngõ nhà cô Trương Lệ. Dù biết giờ này chồng con cô có lẽ đều ở nhà, cậu vẫn không kìm được xúc động. Lặng lẽ đi vào ngõ, đến cửa nhà cô, thử đẩy cửa lớn. Hóa ra cửa chỉ hờ. Cậu đánh bạo đẩy ra một khe, lách người vào.

Sân nhà cô Trương Lệ tối om. Nhưng phòng khách lại sáng đèn. Qua cửa sổ lớn có thể thấy tivi đang mở, chiếu phim truyền hình. Nhưng không thấy bóng dáng cô Trương Lệ. Phía tây nhà kéo rèm, nhưng vẫn lộ ánh sáng. Cậu biết đó là phòng con trai cô – Dương Siêu. Giờ này chắc đang làm bài tập.

Mã Quân liếc nhìn phòng bếp tối om không có ánh sáng. Nghĩ cô Trương Lệ không ở phòng khách, không ở bếp, chẳng lẽ ở phòng Dương Siêu? Nghĩ vậy cậu rón rén đến dưới cửa sổ phía tây, lén nhìn vào. Phòng không lớn, chỉ có một giường và tủ sách. Dương Siêu đang cau mày viết bài. Cậu ta giờ học lớp chín, áp lực học hành lớn, bài tập nặng hơn cậu nhiều – cậu mới học lớp mười, còn có khối thời gian rảnh rỗi.

Thấy cô Trương Lệ không ở trong phòng, Mã Quân hơi thất vọng. Thầm nghĩ có lẽ cô sang nhà hàng xóm. Cậu định rời đi thì thấy Dương Siêu liếc nhìn cửa, lấy từ ngăn kéo ra một cuốn sách bẩn thỉu rách nát, đặt lên bàn, hưng phấn lật xem. Một tay luồn xuống dưới bàn hoạt động liên hồi. Miệng còn lẩm bẩm nhỏ:

– Cao giáo viên, cô mắc cỡ quá. Em muốn địt âm đạo cô.

Nhìn Dương Siêu cầm tiểu hoàng thư đánh máy bay, Mã Quân suýt bật cười. Nhưng lại cảm khái. Không ngờ con trai cô Trương Lệ cũng thèm khát nữ giáo viên trong trường mình. Đúng là đàn ông trên đời đều thế cả. Chỉ khác là Mã Quân đã thoát khỏi giai đoạn ý dâm, đã thực sự dùng “đao thật thương thật” chơi chủ nhiệm lớp mình, tận hưởng thân thể phong tao thành thục của cô Trương Lệ. Còn Dương Siêu chỉ có thể trốn trong phòng đánh máy bay.

– A, ai đó?

Mã Quân đang định đi, bất chợt phía sau vang lên tiếng thét chói tai của phụ nữ. Cậu quay đầu, thấy cô Trương Lệ đứng cách đó không xa. Cô mặc áo lót rộng và quần đùi, lộ đôi đùi trắng nõn. Hai tay còn xách một bên quần đùi, như vừa đi vệ sinh xong ra.

Mã Quân vội tiến lên, đưa tay bịt miệng cô, thì thầm:

– Cô Trương, là em đây.

Cô Trương Lệ định giãy giụa, nghe giọng cậu mới thở phào, trừng mắt:

– Mã Quân, cậu điên rồi à? Đêm hôm khuya khoắt chạy đến nhà tôi làm gì?

Mã Quân định giải thích, lại nghe phía sau cửa phòng “két” một tiếng bị đẩy ra. Biết chắc Dương Siêu nghe tiếng mẹ nên ra xem. Cậu liếc quanh không có chỗ trốn, đành nhanh chóng núp sau lưng cô Trương Lệ, ngồi xổm xuống. Mặt cậu vừa khít hướng về cặp mông to mọng no đủ của cô. Mũi lập tức ngửi thấy mùi hương đặc trưng từ hạ thân phụ nữ, khiến cậu hơi rục rịch.

– Mẹ, có chuyện gì vậy?

Dương Siêu thò nửa người ra cửa, nhìn ra sân. Chỗ cậu ta đứng khá sáng, còn sân tối om. Chỉ đại khái thấy mẹ đứng giữa sân, không thấy Mã Quân phía sau.

– À không có gì. Mẹ vừa thấy một con chuột chạy loạn trong sân, giật mình thôi. Con mau về phòng làm bài tập đi.

Cô Trương Lệ hơi hoảng loạn nói, sợ con phát hiện Mã Quân.

Dương Siêu vốn cũng sợ mẹ phát hiện chuyện mình trộm xem tiểu hoàng thư, nên không hỏi thêm, rút người vào, khép cửa phòng.

Cô Trương Lệ vội bảo cậu đứng dậy, kéo cậu ra cửa chính, mặt nghiêm túc:

– Mã Quân, cậu quá đáng lắm rồi. Mau về nhà đi. Không thì từ nay tôi không thèm để ý đến cậu nữa.

Từ khi lên giường với cậu, cô Trương Lệ rất khó giữ được uy nghiêm chủ nhiệm lớp. Chỉ có thể dùng cách này uy hiếp cậu.

Mã Quân biết mình làm hơi quá. Thấy cô thật sự giận, cậu định ra về. Bất chợt ngoài cửa vang lên tiếng bước chân. Sau đó là giọng đàn ông say rượu:

– Đại muội tử, khuya thế này đi đâu đấy?

Cô Trương Lệ giật mình. Cô nhận ra giọng chồng mình – Dương Hồng Binh. Tối nay ông nói đi uống rượu với bạn, không ngờ giờ này lại về. Cô vội bảo cậu núp sau cửa, hơi căng thẳng chờ chồng vào.

Ngoài cửa lại vang lên giọng phụ nữ mềm mại:

– Anh Dương, anh lại đi uống rượu à? Em sang nhà thím Vương sát vách ngồi một lát rồi về.

Giọng mềm mại dẻo ngọt. Cô Trương Lệ lập tức nhận ra là cô Tô Hà hàng xóm. Chồng cô này lái xe ngựa, thường xuyên vắng nhà. Tô Hà một mình rảnh rỗi hay thích sang xóm nói chuyện. Cô Trương Lệ không ưa người phụ nữ này lắm, cảm thấy cô ta hơi không đứng đắn.

– Đại muội tử mặc thế này hơi thiếu vải đấy. Đêm lạnh thế này cẩn thận cảm lạnh.

Dương Hồng Binh cười hì hì, không có ý vào nhà ngay, mà đứng ngoài cửa nói chuyện với Tô Hà.

– Anh Dương nói chuyện thì nói, đừng động tay động chân chứ. Lỡ chị dâu biết lại tưởng em cố ý câu dẫn anh thì sao.

Tô Hà hơi trách móc, nhưng giọng chẳng giống giận. Ngược lại có phần đắc ý.

– Biết làm sao được. Chị dâu cậu không phải người nhỏ nhen đâu.

Dương Hồng Binh thờ ơ, cảm khái:

– Đại muội tử dáng người cô đẹp thật. Không như chị dâu tôi, từ khi sinh con đã béo không nhìn nổi.

Cô Trương Lệ nghe mà vừa sợ vừa giận. Cô đã sớm nghi ngờ chồng mình và Tô Hà không trong sáng. Giờ nghe chồng công khai chê bai mình trước mặt người khác, cô càng tức đến mặt trắng bệch, thân thể run rẩy. Cô định liều lĩnh ra ngoài lý luận với chồng. Bất chợt một bàn tay bên cạnh kéo lại cô. Là Mã Quân đang nhìn cô, mặt đầy quan tâm. Cô bất giác thấy ấm lòng, theo bản năng dựa người vào cậu.

Mã Quân thuận thế ôm lấy thân thể nóng bỏng đầy đặn của cô. Ngửi thấy mùi hương từ người cô, cậu hưng phấn không thôi. Không kìm được luồn tay vào áo lót, nắm lấy một bầu vú trắng mịn cao ngất xoa nắn. Tay còn lại luồn ra sau lưng, chui vào quần đùi, dùng sức bóp cặp mông to mọng. Cậu thầm cảm khái: dáng người vú lớn mông bự của cô Trương Lệ không được chồng thưởng thức. Bằng không cậu đã chẳng có cơ hội chiếm hữu thân thể người phụ nữ thành thục đầy đặn này.

Cô Trương Lệ lại giật mình, oán trách trừng mắt nhìn cậu. Thầm nghĩ thằng nhóc này càng ngày càng to gan. Hôm qua ngay trong nhà, cách cửa phòng ngủ suýt để con trai nghe thấy cậu địt mình, khiến cô suýt trở thành trò cười. Không ngờ hôm nay lại chạy đến nhà quấy rối. Nhưng nhìn chàng trai trẻ cao lớn si mê thân thể mình đến vậy, cô cũng thấy thỏa mãn. Dù chồng ghét bỏ dáng người hơi mũm mĩm của cô, nhưng lại có nam sinh trẻ tuổi mê thích. Nỗi áy náy vì quan hệ với cậu cũng tan biến.

Thấy cô không thực sự kiên quyết ngăn cản, Mã Quân càng thêm bạo dạn. Bàn tay to dùng sức xoa nắn bầu vú mềm mại đầy đặn của cô. Tay kia luồn theo khe mông, chạm đến miệng âm đạo, đưa một ngón tay vào trong quấy đảo thịt mềm. Cảm nhận âm đạo co bóp, dần chảy dâm thủy. Biết cô đã động tình, cậu đột nhiên kéo tuột quần đùi cô, để lộ cặp mông to mọng. Rồi cởi quần mình, để lộ dương vật cứng ngắc, định đâm thẳng vào âm đạo cô.

Cô Trương Lệ vốn bị cậu trêu đùa đến ý loạn tình mê. Nhưng cảm nhận ý đồ của cậu lập tức tỉnh táo. Cô vội đưa tay nắm chặt dương vật nóng hổi của cậu, lắc đầu căng thẳng với cậu. Dù sao chồng cô đang ngay ngoài cửa lớn, bất cứ lúc nào cũng có thể vào.

Lúc này Mã Quân tinh trùng lên não, chỉ muốn đâm vào âm đạo màu mỡ của cô để phát tiết cho đã. Cậu liếc quanh, kéo cô đến sau cánh cửa lớn, nơi có đống đồ tạp chất. Như vậy dù Dương Hồng Binh đột nhiên vào cũng khó phát hiện. Cậu bắt cô chống tay vào tường, nhấc cặp mông tuyết trắng lên, dùng dương vật to dài chà nhẹ lên miệng âm đạo đã ướt át. Ma sát vài cái ở môi âm hộ rồi đâm mạnh một cái, bất chấp tất cả, dùng sức quất tới tấp.

Cô Trương Lệ bị dương vật cậu đâm vào suýt kêu thành tiếng. Cô há miệng thở dốc từng ngụm. Đối với động tác lỗ mãng của cậu hơi bất mãn. Nhưng rất nhanh cảm giác bất mãn ấy đã bị khoái cảm tràn đầy âm đạo xua tan. Cô nhắm mắt tận hưởng quá trình ân ái kích thích với thiếu niên mười lăm tuổi. Dâm thủy không ngừng chảy ra từ âm đạo, theo khe mông xuống đôi đùi trơn bóng. Sắc mặt đỏ bừng, thở hổn hển. Rõ ràng cô đang rất sướng khi bị cậu làm.

Cách một bức tường, ngoài ngõ nhỏ, Dương Hồng Binh đang nói chuyện hăng say với Tô Hà. Ông sớm bị cô hàng xóm phong tao quyến rũ đến mức phân不清 nam bắc. Nhưng chồng Tô Hà không phải người dễ chơi. Ông cũng không dám thật sự lên giường với cô. Chỉ dám trêu ghẹo, chiếm chút tiện nghi nhỏ là mãn nguyện. Ông không ngờ lúc này vợ mình đang bị một nam sinh trẻ tuổi gần bằng tuổi con trai mình địt đến dâm thủy chảy ròng.

Mã Quân ra vào mấy chục cái, dần cảm thấy quy đầu chua nhức, có dấu hiệu xuất tinh. Cậu kéo áo lót cô lên, để cặp vú đầy đặn bại lộ trong không khí. Cậu ôm chặt cặp mông to mọng của cô dùng sức va chạm, phát ra tiếng bạch bạch. Cặp vú lớn của cô theo nhịp va chạm nhảy múa, như hai chú thỏ trắng bướng bỉnh.

– Tiếng gì vậy?

Bên ngoài tường, Tô Hà cũng ngẩn ra, nghiêng tai nghe một lúc rồi cười khúc khích:

– Anh Dương, anh nghe xem, hình như có người đang làm chuyện đó. Không lẽ là nhà anh à?

– Làm sao có thể?

Dương Hồng Binh khinh thường nói. Nhưng mắt vẫn dán vào vòng eo thon nhỏ của Tô Hà, cười hì hì:

– Đại muội tử, chồng cô vừa đi là nửa tháng. Ở nhà một mình buồn không?

– Buồn chứ sao không. Em sắp buồn chán chết rồi.

Tô Hà oán trách, liếc ông một cái, cười dài:

– Tắm cũng chẳng có ai kỳ lưng cho. Anh nói xem có phiền không?

Dương Hồng Binh bị cô khiêu khích đến ngứa ngáy. Hận không thể ôm lấy cô hàng xóm phong tao hôn một cái. Nhưng ông không có gan. Nếu để chồng cô biết, ông không chịu nổi.

Trong sân, trận đại chiến của Mã Quân và cô Trương Lệ cũng đến hồi gay cấn. Cô Trương Lệ gần như trần truồng chống tay vào tường, để lộ thân thể tuyết trắng đầy đặn. Cô để dương vật cậu ra vào nhanh chóng trong âm đạo mình. Cặp vú dâm đãng run rẩy. Dâm thủy chảy theo khe mông xuống đùi. Sắc mặt đỏ ửng, thở dốc phì phò. Rõ ràng cô đang rất sướng khi bị cậu làm. Bất chợt hai đùi cô căng cứng, cặp mông lớn mạnh mẽ vặn vẹo. Một dòng nhiệt lưu nóng hổi phun ra từ âm đạo, khiến cô lên đỉnh dưới sự thúc đẩy của cậu.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại TruyenBiz.Net

Mã Quân bị âm đạo màu mỡ của cô siết chặt dương vật. Lại bị dòng dâm thủy nóng hổi tưới lên, quy đầu tê nhức. Cậu ôm chặt cặp mông lớn của cô, dùng sức đâm thêm mấy chục cái. Dương vật giật mạnh, phun ra từng đợt tinh dịch nóng bỏng, rót đầy âm đạo cô Trương Lệ.

Ân ái với phụ nữ thành thục đúng là sướng thật. Mã Quân xuất tinh xong không vội rút ra. Cậu ôm thân thể nóng bỏng mềm mại của cô thở dốc một lúc. Mới lưu luyến rút dương vật khỏi âm đạo cô. Trên đó dính đầy hỗn hợp tinh dịch và dâm thủy, tỏa mùi dâm mỹ.

Sau giao hoan, cô Trương Lệ càng thêm kiều diễm mê người. Nghĩ đến động tĩnh vừa rồi không nhỏ, e rằng chồng nghe thấy, cô quay lại trừng mắt nhìn cậu, rồi vội kéo quần đùi lên, kéo áo lót xuống che cặp vú tuyết trắng. Cô thì thầm:

– Cậu ở đây đừng nhúc nhích. Tôi đi dẫn anh ấy đi chỗ khác. Cậu mau về nhà.

Nói xong cô sắp xếp lại tóc tai hơi rối, bước ra sân, lớn tiếng về phía cửa chính:

– Hồng Binh, có phải anh về không?

– Ai, là tôi đây.

Dương Hồng Binh nghe tiếng vợ, đáp một tiếng. Lúc này mới thôi nói chuyện với Tô Hà, đẩy cửa vào sân. Nhìn dáng người đầy đặn mũm mĩm của vợ, ông lại thấy nhàm chán. Không kìm được nhớ đến vòng eo thon nhỏ của Tô Hà. Nhưng ông không để ý đến bóng đen phía sau nhân cơ hội chuồn ra khỏi cửa lớn.

Mã Quân đi trên đường về nhà, cảm thấy toàn thân sảng khoái. Mọi phiền muộn vì cãi nhau với cô Lưu Diễm lập tức tan biến. Không ngờ ân ái với cô Trương Lệ lại có hiệu quả “giải sầu” tốt đến vậy. Cậu thầm nghĩ: sau này có cô Trương Lệ là đủ rồi. Cô Lưu Diễm cứ gặp quỷ đi.

Ngoài cổng tam trung có một con mương thoát nước. Do lâu năm không tu sửa, cứ mưa là nước chảy ngược, thường ngập nước bẩn và rác. Trường học đã phản ánh nhiều lần với phòng xây dựng thành phố. Cuối cùng phải nhờ chính Lý Kiến Quân đích thân tìm lãnh đạo phòng xây dựng, sáng sớm mới có năm sáu công nhân đến nạo vét. Họ mở những tấm đá phiến dày, cầm xẻng bắt đầu dọn dẹp bùn rác thối trong mương.

Phòng xây dựng cử một người đeo kính phụ trách. Ông ta giả vờ nhìn một lúc rồi viện cớ rời đi. Người này vừa đi, mấy công nhân lập tức bỏ xẻng, ngồi dưới tường trường hút thuốc. Với họ, làm nhiều hay ít cũng nhận tiền như nhau. Chi bằng nhân cơ hội nghỉ ngơi.

Lúc này khoảng tám giờ sáng – giờ học sinh đến trường. Thỉnh thoảng có học sinh mặc đồng phục đi qua. Bất chợt ven đường xuất hiện một thiếu phụ cao gầy lãnh diễm. Khoảng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi. Thân trên mặc áo sơ mi trắng tay dài, dưới mặc quần bò. Cặp vú trước ngực cao ngất đầy đặn, như muốn xé áo bung ra. Eo thon nhỏ, mông tròn trịa ngạo nghễ vểnh cao. Đôi chân dài thon thả rắn chắc. Cổ và cổ tay lộ làn da trong suốt trắng nõn. Toàn thân toát lên sức hút gợi cảm của phụ nữ thành thục. Nhưng ánh mắt lại ẩn chứa chút u sầu, trông có vẻ buồn bực không vui.

Người thiếu phụ gợi cảm này chính là cô Lưu Diễm. Tối qua bị tên đeo mặt nạ chà đạp, trên ngực và đùi đầy vết cào sâu. Sáng nay vẫn chưa mờ. Cô bất đắc dĩ phải mặc áo sơ mi và quần bò để che dấu vết bị xâm phạm. Đi trên đường, thấy học sinh vội vã đi qua, cô nhớ lại chuyện tối qua đã tát Mã Quân một cái. Cô lại thấy hối hận. Đang phiền muộn thì chợt nhận ra mấy công nhân ven đường đang nhìn chằm chằm vào ngực và đùi mình. Cô lập tức đỏ mặt, cúi đầu bước nhanh về phía trước. Bình thường cô không để ý bị người khác nhìn. Nhưng sau khi tối qua thân thể mình bị đàn ông xa lạ chà đạp, tâm lý cô theo bản năng mâu thuẫn với ánh mắt chiếm hữu của người khác phái.

Thấy dáng vẻ thẹn thùng quyến rũ của cô Lưu Diễm, mấy công nhân nhìn đến ngẩn ngơ. Họ dán mắt nhìn thiếu phụ gợi cảm này đi qua trước mặt, rẽ vào cổng tam trung. Mãi mới hoàn hồn, bảy miệng tám lời bàn tán.

– Mẹ kiếp, con nhỏ này vú bự thật. Đi đường mà run run, nhìn thôi là tao cứng rồi.

Một công nhân mắt bốc hỏa, đưa tay xoa đũng quần, cảm khái:

– Cặp vú lớn đó sờ chắc sướng lắm. Nếu là vợ tao, tao một đêm không ngủ cũng phải xơi cô ấy bảy tám lần.

– Mày nằm mơ đi. Không thấy cô ấy vào tam trung à? Nhất định là giáo viên ở đó. Đẹp thế, công việc lại tốt. Mày mà với tới được à?

Công nhân khác chế nhạo:

– Mày một tháng cật lực mới được hơn ngàn đồng. Cưới được vợ là sướng lắm rồi. Đừng mơ thịt thiên nga.

Mọi người cười ầm lên. Bên cạnh một công nhân nhỏ gầy trầm mặc không nói. Hắn đưa tay sờ lên mu bàn tay mang găng bên kia. Vết thương trên mu bàn tay vẫn còn đau âm ỉ. Nghĩ đến tối qua cô Lưu Diễm dùng cặp vú lớn giúp hắn phát tiết, khóe miệng hắn lộ nụ cười lạnh. Mấy tên công nhân này sẽ không bao giờ biết nữ giáo viên xinh đẹp mà chúng ý dâm đã bị hắn trêu đùa. Đáng tiếc không đâm được vào âm đạo cô. Nghĩ đến dáng vẻ cô vung dao tối qua, công nhân nhỏ gầy lại thấy sợ. Hắn quyết định tạm thời buông tha cô Lưu Diễm. Dù sao huyện cổ còn nhiều thiếu phụ cô đơn đang chờ hắn chinh phục. Cần gì mạo hiểm chọc vào rắc rối này.

Cô Lưu Diễm vào khu ký túc xá, lên lầu hai vào văn phòng tổ ngữ văn. Cô là giáo viên ngữ văn bình thường, không có phòng làm việc riêng. Chỉ những người làm chủ nhiệm lớp như cô Trương Lệ mới được xin phòng riêng. Cô Lưu Diễm đương nhiên rất hâm mộ cô Trương Lệ có không gian riêng. Nhưng cô vào trường chưa lâu, thâm niên thấp, chưa đủ tư cách làm chủ nhiệm lớp. Nên phải cùng các đồng nghiệp khác làm việc chung ở văn phòng lớn.

Thấy cô Lưu Diễm vào, một nữ giáo viên quan sát cô từ đầu đến chân, hơi kinh ngạc:

– Ồ, mặt trời mọc đằng tây rồi sao? Đại mỹ nữ Lưu hôm nay sao lại mặc kín thế này? Không giống phong cách của cô chút nào.

Cô Lưu Diễm liếc người kia. Nữ giáo viên này tên Lý Văn, khoảng ba mươi tuổi, có chút nhan sắc, dáng người cũng ổn. Trước khi cô Lưu Diễm đến trường, Lý Văn là đối tượng theo đuổi của nhiều nam giáo viên. Nhưng từ khi cô Lưu Diễm xuất hiện, Lý Văn lập tức mất hết sự chú ý. Vì thế cô ta luôn bất mãn với cô Lưu Diễm, thường xuyên nói móc máy. Cô Lưu Diễm không muốn chấp nhặt, không đáp, đi thẳng đến bàn làm việc của mình ngồi xuống, lấy giáo án ra soạn bài.

Lý Văn mất mặt, hừ lạnh một tiếng. Cô ta hơi không cam lòng nhìn cô Lưu Diễm, cố ý ưỡn ngực khoe dáng trước mặt vài nam đồng nghiệp, tự hào nói:

– Các anh xem váy tôi mới mua thế nào? Hôm qua tôi đi siêu thị mới mở, tốn hơn bốn trăm nghìn đấy.

Phải nói Lý Văn dáng người cũng không tệ. Dù không cao như cô Lưu Diễm, nhưng rất yểu điệu, ngực nở mông cong, da trắng. Hôm nay cô ta mặc váy đai đeo màu lam cổ thấp, lộ hơn nửa bầu ngực. Đôi đùi còn mang tất đen, càng thêm gợi cảm. Nhìn thôi đã khiến người ta nóng ran.

– Lý Văn, váy cô mua đẹp thật đấy. Rất hợp với cô.

Mấy nam giáo viên nhìn chằm chằm ngực trắng và đôi đùi tất đen của cô ta, khen không ngớt. Họ nuốt nước miếng, hận không thể cô ta lộ thêm chút nữa. Tốt nhất là không mặc gì hết. Dù sao không phải vợ mình, nhìn miễn phí sao không nhìn. Nếu cưỡng hiếp không phạm pháp, họ đã lao vào chơi cô ta rồi.

Lý Văn bị ánh mắt đàn ông nhìn đến, không những không thẹn thùng mà còn đắc ý. Từ khi cô Lưu Diễm đến, cô ta luôn bị đè ép. Cô ta không phục, cũng không cho rằng cô Lưu Diễm đẹp đến mức nào. Chỉ là trẻ hơn và biết trang điểm thôi. Vì thế cô ta cắn răng mua chiếc váy đắt đỏ. Quả nhiên lập tức áp đảo cô Lưu Diễm.

Nhưng mấy nam giáo viên sau khi ngắm Lý Văn xong, lại không kìm được liếc trộm cô Lưu Diễm. Dù hôm nay cô mặc kín đáo, che kín làn da trắng nõn, nhưng càng kín càng khiến người ta miên man. Họ tưởng tượng dưới lớp áo sơ mi trắng kia là cặp vú đầy đặn. Càng thêm phần thần bí quyến rũ. Dáng vẻ cô Lưu Diễm nhíu mày, khoát tay, hay trầm tư đều trêu người. Khí chất mê hoặc tự nhiên toát ra khiến Lý Văn dù cố khoe khoang phong tao cũng trở nên tầm thường.

Cô Lưu Diễm không thèm để ý sự khiêu khích của Lý Văn. Cô nghiêm túc nghiên cứu giáo án trong tay. Đây là giáo án tuần trước cô mượn của cô Trương Lệ. Trên đó chi chít chữ nhỏ của cô Trương Lệ – tổng kết kinh nghiệm dạy học nhiều năm. Rất nhiều điểm khiến cô Lưu Diễm ngộ ra, ích lợi không nhỏ. Mục tiêu của cô là một ngày nào đó có thể trở thành giáo viên ngữ văn xuất sắc như cô Trương Lệ.

Bất chợt bên cạnh có người đưa qua một tờ giấy. Cô Lưu Diễm cúi đầu nhìn. Trên giấy dùng bút máy viết tám chữ to cứng cáp: “Bắt chước bừa, tự rước lấy nhục”. Cô quay đầu nhìn người đưa giấy – một người đàn ông trung niên khoảng bốn mươi tuổi. Ông ta mỉm cười với cô, rồi khinh miệt liếc Lý Văn vẫn đang cố khoe mẽ phong tao không xa, lộ vẻ khinh thường.

Cô Lưu Diễm nhịn không được mỉm cười. Nụ cười ấy toát lên hết phong tình của thiếu phụ. Người đàn ông trung niên này tên Trương Dương, tính tình trầm ổn, làm việc khiêm nhường. Ông là một trong số ít nam đồng nghiệp khiến cô Lưu Diễm có cảm tình. Trương Dương ham văn học, viết chữ đẹp. Nhưng ít nói. Ông thường đem thơ mình viết đưa cho cô Lưu Diễm xem, nhờ cô góp ý. Cô Lưu Diễm cũng khá bội phục tài văn chương của ông. Thấy ông làm giáo viên ngữ văn ở tam trung có phần phí phạm.

Thấy nụ cười quyến rũ động lòng người của cô Lưu Diễm, trái tim Trương Dương vốn bình lặng cũng khẽ rung động. Ánh mắt ông lộ vẻ ái mộ. Nhưng khác với các nam giáo viên khác, ông không bị thân thể gợi cảm mê hoặc của cô hấp dẫn. Ông bị khí chất lãnh diễm cao ngạo của cô chinh phục. Ông cảm thấy cô Lưu Diễm khác hẳn các nữ giáo viên bình thường – ngày ngày chỉ nghĩ cách tiếp cận lãnh đạo trường. Ông thầm mong cô có thể trở thành tri kỷ đỏ son của mình.

Nhưng thái độ của cô Lưu Diễm với ông tuy không lạnh nhạt, nhưng chỉ giới hạn ở trao đổi công việc. Rất ít khi tiếp xúc riêng tư với người khác phái. Trương Dương dù biết chồng cô không ở nhà, cũng muốn đến nhà cô trao đổi văn học. Nhưng ông sợ quá đường đột, khiến cô làm mất lòng mình. Nên ba năm qua hai người vẫn giữ quan hệ đồng nghiệp nhạt nhẽo. Điều này khiến ông buồn bực mà không biết làm sao để cô chấp nhận mình.

Cô Lưu Diễm bị khóa xong, nhìn đồng hồ còn sớm. Cô cầm bút vô thức vẽ nguệch ngoạc trên giấy trắng trước mặt. Bất chợt phát hiện mình đang viết tên Mã Quân. Cô vội dùng bút gạch xóa mạnh. Rồi vò tờ giấy thành cục ném vào sọt rác bên cạnh. Mặt đỏ bừng, lòng run rẩy. Ban đầu cô chỉ coi cậu là một nam sinh lớp mười bình thường. Tiếp xúc cũng chỉ vài ngày. Nhưng trải qua loạt sóng gió này, cậu đã bất tri bất giác cắm rễ trong lòng cô, trở thành bóng hình không thể xua tan.

Nhưng điều này quá hoang đường. Cô Lưu Diễm cảm thấy khó tin. Nếu nói cô động tâm với một người đàn ông trưởng thành còn có thể. Nhưng Mã Quân chỉ là thiếu niên mười lăm tuổi. Cô lớn hơn cậu cả chục tuổi. Hơn nữa cô là giáo viên nhân dân. Sao có thể sinh tình cảm không đúng mực với học trò? Nhưng tại sao nghe cậu nói ái mộ mình cô lại không thấy chán ghét? Tại sao thấy cậu qua lại với phụ nữ khác cô lại để ý? Tại sao khi cậu lầm tưởng cô cô lại ủy khuất đau lòng đến vậy? Tại sao dù tối qua cậu nói những lời quá đáng, giờ cô vẫn nhớ cậu? Rốt cuộc là vì sao?

Vì cô đã thích cậu.

Một giọng nói vang lên trong lòng cô, nói ra sự thật cô không muốn thừa nhận.

Không, không thể nào.

Cô Lưu Diễm như bị sét đánh, thân thể cứng đờ. Đầu óc trống rỗng. Những ngày qua ở bên Mã Quân hiện lên như đèn kéo quân. Mỗi phút mỗi giây, từng câu cậu nói cô đều nhớ rõ mồn một. Chẳng lẽ cô thật sự thích cậu thiếu niên còn trẻ con này sao?

Cô Lưu Diễm mặt lộ vẻ hoảng loạn. Cô dùng sức lắc đầu, như muốn xua tan ý nghĩ hoang đường này. Nhưng bóng hình Mã Quân trong đầu cô lại càng ngày càng rõ nét. Cuối cùng cậu nở nụ cười rực rỡ nhìn cô nói:

– Cô Lưu, em thật thích cô. Em muốn sờ vú lớn của cô. Em muốn chơi âm đạo cô.

Nghe cậu không chút che giấu bày tỏ khát vọng với thân thể mình, cô Lưu Diễm ngượng ngùng không chịu nổi. Mặt đỏ bừng, tai nóng ran. Nhưng toàn thân lại thấy hưng phấn khó tả. Hai đùi tròn trịa rắn chắc quấn chặt vào nhau. Trong âm đạo mềm mại như có dòng nhiệt đang từ từ trào ra. Cô khát khao dương vật to lớn trưởng thành của cậu đâm vào.

– Cô Lưu, cô không sao chứ?

Trương Dương bên cạnh thấy cô mặt đỏ bừng, thần sắc khác thường, không khỏi ân cần hỏi:

– Có phải cảm rồi không? Có cần uống thuốc gì không?

– À, tôi không sao. Cảm ơn anh.

Cô Lưu Diễm cố kiềm chế cảm xúc, cầm cốc nước bên cạnh uống ừng ực vài ngụm. Nhưng vẫn thấy miệng đắng lưỡi khô. Lòng cô như đang cháy một ngọn lửa không thể dập tắt. Đó là dục vọng cô đã kìm nén lâu dài. Nhưng từ khi nhận ra tình cảm với Mã Quân, ngọn lửa ấy đã bị thiêu đốt triệt để.

Thấy Trương Dương thỉnh thoảng liếc nhìn mình, cô Lưu Diễm ngồi không yên. Cô đứng dậy rời văn phòng, đi vào nhà vệ sinh nữ. Tìm một buồng trong cùng, khóa cửa lại. Cô cởi quần bò. Trên quần lót ren trắng đã có một vệt ẩm ướt. Cô lắng nghe xung quanh không có động tĩnh. Mới chậm rãi đưa ngón tay xuống dưới, mân mê hai môi âm hộ phấn nộn. Giống như những phụ nữ cô đơn khác, khi rảnh rỗi cô cũng dùng cách này phát tiết dục vọng. Nhưng mỗi lần xong chỉ thấy càng thêm trống rỗng.

Hai môi âm hộ phấn nộn như cánh hoa dưới ngón tay cô dần sung huyết hưng phấn. Trong âm đạo cũng rỉ ra dâm thủy lấp lánh. Cô Lưu Diễm tựa vào tường, nhắm mắt. Đưa ngón tay chậm rãi vào trong âm đạo mềm mại. Trong cơn hoảng hốt, cô như thấy Mã Quân nâng dương vật to dài bước đến trước mặt. Đẩy hai chân dài trắng nõn của cô ra, cười hì hì:

– Cô Lưu, em đến đây.

Cậu thúc hông, đẩy quy đầu lớn vào trong âm đạo cô. Bắt đầu ra sức rút ra đẩy vào. Côn thịt sung huyết chớp mắt lấp đầy âm đạo cô, không còn khe hở nào.

– A… không được đâu… Mã Quân… tôi là giáo viên của cậu…

Cô Lưu Diễm không kìm được phát ra tiếng rên mê người. Ngón tay trong âm đạo quấy đảo rất nhanh. Khoái cảm mãnh liệt khác hẳn ngày thường khiến cô rất nhanh đạt đến đỉnh điểm. Âm đạo co bóp dữ dội. Hai đùi tròn trịa căng cứng. Miệng âm đạo phun ra từng đợt dâm thủy nóng hổi. Dính đầy ngón tay cô, quần lót, quần bò – như bị dương vật cậu bắn đầy tinh dịch.

Cô Lưu Diễm – nữ giáo viên xinh đẹp cô đơn này – cuối cùng đã đạt được lần cao trào đầu tiên trong đời, trong ảo tưởng ân ái với học trò của mình.