Cô Lưu Diễm vẫn mặc chiếc váy hồng ban ngày, càng tôn lên làn da trắng như tuyết, mịn màng như ngọc. Đôi cánh tay thon dài như ngó sen buông trước ngực, cặp vú cao ngất kiên đĩnh bị lớp áo ôm sát, tạo nên đường cong mê hoặc đầy đặn. Eo thon nhỏ nhắn, đôi chân dài trắng nõn khép chặt, toàn thân toát lên sức hút quyến rũ của một thiếu phụ thành thục. Nhưng gương mặt kiều diễm lúc này lại lạnh lùng, mang vẻ cự tuyệt người khác ngàn dặm, thêm chút lãnh diễm cao ngạo, khiến người ta không khỏi sinh lòng muốn chinh phục.
Mã Quân nhìn nữ giáo viên đẹp nhất tam trung này, cổ họng nghẹn lại, không thốt nên lời. Lúc này, dù là chủ nhiệm lớp Trương Lệ với cặp vú lớn mông bự, hay cô Tào Mộng phong tình dâm đãng, hoặc bà Thư Mỹ Ngọc khí chất cao quý, tất cả đều bị cậu ném ra sau đầu. Trong lòng cậu chỉ còn lại một mình cô Lưu Diễm. Thế nhưng hai người cách nhau chỉ hơn chục mét, lại như ngăn cách ngàn núi vạn sông, không thể vượt qua.
Cô Lưu Diễm bước tới vài bước, lạnh lùng nhìn cậu nói:
– Cậu còn đến tìm tôi làm gì? Tôi đã nói rồi, từ nay về sau chuyện của cậu tôi sẽ không xen vào nữa. Cậu về đi. Tôi phải về nhà nghỉ ngơi.
Dù lời nói lạnh lùng, nhưng chân cô không nhúc nhích, như đang chờ cậu giải thích.
Mã Quân ngẩn ra, biết cô Lưu lầm tưởng cậu cố ý tìm đến. Cậu giật mình, vốn định quỳ xuống xin lỗi, nói vài lời ngọt ngào, biết đâu cô sẽ tha thứ. Nhưng thoáng nghĩ đến cô Tào Mộng và cô Trương Lệ, cậu tự hỏi: chẳng lẽ phải cắt đứt hoàn toàn với hai người họ? Mà cô Lưu Diễm lại không phải loại phụ nữ dễ dãi. Cô chỉ một lòng muốn cậu sửa chữa lỗi lầm, tuyệt đối không thể lên giường với cậu. Như vậy chẳng phải công dã tràng, lấy giỏ trúc múc nước sao?
Nghĩ vậy, Mã Quân lập tức quyết đoán. Cô Trương Lệ giờ đây gần như ngoan ngoãn phục tùng cậu, muốn chơi thế nào cũng được. Hơn nữa còn có cô Tào Mộng – người phụ nữ thành thục dâm đãng gợi cảm – đang chờ cậu vui vẻ. Đây là diễm phúc mà bao người lớn mơ ước. Cần gì phải vì một cô Lưu Diễm mà bỏ đi hạnh phúc của mình? Cậu gật đầu với cô, bình tĩnh nói:
– Cô Lưu, em hiểu rồi. Em không làm phiền cô nữa. Em cũng về nhà đây.
Nói xong cậu không chút do dự quay người bước đi.
Cô Lưu Diễm không ngờ cậu nói đi là đi thật. Sắc mặt cô biến đổi, nhìn cậu lướt qua bên cạnh, rất muốn gọi lại, nhưng lời đến miệng lại không thốt ra được. Cô chỉ có thể trơ mắt nhìn cậu biến mất trong ánh hoàng hôn mịt mù, lòng chợt dâng lên chút hối hận. Đột nhiên cô cảm thấy thái độ lạnh lùng ban nãy của mình có lẽ hơi quá đáng.
Buổi chiều, cô Lưu Diễm ngồi ngẩn ngơ trong văn phòng nửa ngày, cứ nghĩ mãi về chuyện của Mã Quân mà không tìm ra lối thoát. Trong mắt cô, một thiếu niên mười lăm, mười sáu tuổi dù sinh lý hay tâm lý đều đang dần trưởng thành, tò mò và xúc động với chuyện ấy là điều dễ hiểu. Dù sao Mã Quân vẫn chỉ là vị thành niên, hành vi tình dục là thiếu suy nghĩ. Vì thế khi biết cậu có ảo tưởng với mình, cô vừa mâu thuẫn vừa muốn dẫn dắt cậu tập trung vào học tập. Ban đầu cô khuyên bảo đã thành công, không ngờ cậu lại nhanh chóng xảy ra quan hệ với người phụ nữ khác.
Nghĩ đến cảnh dâm mỹ trên sân thượng nhà hàng xóm giữa trưa, cô Lưu Diễm mặt đỏ tim đập. Dù là giữa cô và chồng cũng chưa từng làm chuyện kinh thiên động địa như vậy. Bình thường cô với chồng đều tắt đèn mới dám làm, huống chi để thân thể trần truồng âu yếm ngoài trời.
Cô thầm mắng người phụ nữ kia không biết xấu hổ, phóng đãng hạ lưu, dám câu dẫn một vị thành niên. Nhưng cô cũng bất lực. Với một thiếu niên vừa nếm được mùi vị tình yêu, rất khó thoát khỏi sự khống chế của nhục dục. Cô nói bao nhiêu cậu cũng không nghe lọt.
Bất chợt trong lòng cô lóe lên một ý nghĩ hoang đường, nhưng lập tức bị dập tắt. Cô tự mắng mình không biết xấu hổ. Thế nhưng ý nghĩ ấy cứ lởn vởn không dứt. Cuối cùng cô quyết định: nếu Mã Quân chịu đến xin lỗi, hứa sửa chữa, không còn qua lại với người phụ nữ kia nữa, thì coi như bù đắp cho cô, cô có thể thỏa mãn cậu một chút yêu cầu không quá đáng – ví dụ dùng tay giúp cậu…
Vừa nãy thấy cậu đứng ở đầu ngõ nhà mình, cô Lưu Diễm mừng thầm, nghĩ cậu đến xin lỗi. Cô cố ý làm bộ lạnh lùng, muốn cậu nhận ra tính nghiêm trọng của vấn đề. Không ngờ cậu lại bỏ đi thật. Đó không phải ý định ban đầu của cô. Là một người phụ nữ và một giáo viên, cô không thể chủ động cầu xin cậu. Nghĩ đến lời tốt bụng của mình không được cậu hiểu, cô Lưu Diễm lòng buồn bã, cắn môi quay người bước vào ngõ.
Có lẽ cô vốn không nên quá chú ý đến cậu. Dù hai người cách nhau cả chục tuổi, cô đã là phụ nữ có chồng, chồng lại không ở nhà. Còn cậu là thiếu niên huyết khí phương cương, lại ái mộ cô. Đáng lẽ cô phải giữ khoảng cách với cậu. Bằng không, không những không giúp được cậu, cô còn tự trói mình vào dây.
Cô Lưu Diễm bước vào con ngõ tối om, cẩn thận đi về phía nhà. Vừa đến cửa định lấy chìa khóa mở thì nghe phía sau có động tĩnh. Cô cảnh giác hỏi:
– Ai đó?
Bóng đen bất ngờ lao ra từ xó tối, ôm chặt lấy cô. Một tay bịt miệng, tay kia luồn qua áo xoa nắn cặp vú cao ngất đầy đặn. Cô Lưu Diễm giật mình, dùng sức giãy giụa, thầm nghĩ: chẳng lẽ mình gặp phải tên hái hoa đạo tặc gần đây ở huyện cổ?
Nghĩ đến những lời đồn từ đồng nghiệp, cô thất kinh, đầu lắc mạnh, thoát khỏi tay hắn, dùng sức cắn vào ngón tay hắn. Người kia đau đớn kêu lên, buông cô ra. Cô nhân cơ hội giật mạnh khẩu trang, rồi ngẩn người: kẻ bịt mặt lại là Phùng Côn.
Chẳng lẽ Phùng Côn chính là tên hái hoa đạo tặc? Cô Lưu Diễm mặt đầy khó tin nói:
– Phùng Côn, anh điên rồi sao? Anh làm vậy là phạm pháp đấy. Mau đến công an tự thú đi. Gần đây công an đang truy nã anh, anh không thoát được đâu.
Phùng Côn bị cô vạch trần nhưng không hề hoảng hốt, ngược lại cười hì hì:
– Cô Lưu Diễm, đừng dọa tôi. Nếu tôi thật sự là tên sắc lang đó, sao phải chờ cô lâu thế? Cô đừng giả vờ nữa. Dù sao chồng cô cũng không ở nhà, hai ta chơi vui vẻ một phen đi. Tôi cam đoan sẽ làm cô quên luôn chồng cô.
Nói xong hắn lại đưa tay định ôm cô.
Thì ra Phùng Côn bị cô tát một cái, càng nghĩ càng uất ức. Hắn bao giờ chịu thiệt lớn thế này? Thư Mỹ Ngọc và Bạch Hiểu Diễm thì thôi, một giáo viên bình thường như cô Lưu Diễm cũng dám làm mặt với hắn. Đột nhiên nhớ đến tên hái hoa đạo tặc nổi tiếng gần đây ở huyện cổ, hắn liền đeo khẩu trang núp ở cửa nhà cô, định giả làm tên đó dọa cô, khiến cô ngoan ngoãn chịu khuất phục. Không ngờ tính cách cô lại cương liệt đến thế, dám phản kháng hắn.
Cô Lưu Diễm lùi lại hai bước, mặt lộ vẻ kiên quyết, lạnh lùng nói:
– Phùng Côn, anh còn dám đụng vào tôi nữa, tôi sẽ kêu người. Chỉ với hành vi vừa rồi của anh, tôi đã có thể tố cáo anh cưỡng hiếp. Tôi không phải loại phụ nữ anh tưởng tượng đâu.
Phùng Côn ngẩn ra, thấy thần thái cô quá kiên quyết, không dám mạnh tay. Nếu thật sự ép cô, hắn chẳng chiếm được lợi lộc gì, lại rước họa vào thân. Suy nghĩ một lúc, hắn quyết định đêm nay tạm tha cho cô, cười lạnh nói:
– Cô Lưu Diễm, tôi muốn phụ nữ nào cũng chưa từng bị từ chối. Đừng tưởng Lý Kiến Quân có thể bảo vệ cô. Hắn chỉ là một hiệu trưởng thôi, còn cậu tôi là phó cục trưởng giáo dục. Sớm muộn gì cô cũng phải ngoan ngoãn để tôi chơi. Ha ha.
Nói xong hắn nghênh ngang rời đi.
Cô Lưu Diễm lòng trĩu nặng. Không ngờ Phùng Côn lại uy hiếp trắng trợn như vậy. Nhưng cô không có cách nào. Trừ phi nghỉ việc ở tam trung. Nhưng huyện cổ rộng lớn, dù nghỉ việc, e rằng cũng khó thoát khỏi sự quấy rối của hắn.
Bất chợt cửa nhà bên cạnh mở ra, Hoàng Hồng Phát thò đầu ra, mặt đầy nịnh nọt nói:
– Cô Lưu, cô không sao chứ? Gần đây không an toàn, cô cẩn thận chút. Không thì sang nhà tôi ngồi một lát. Chị dâu cô đang trực ca đêm.
Cô Lưu Diễm lạnh lùng liếc hắn một cái. Người này rõ ràng đã nghe thấy động tĩnh từ nãy nhưng không dám ra. Giờ lại chạy ra lấy lòng. Cô chán ghét đáp:
– Tôi không sao.
Nói xong không thèm để ý, xoay người mở cửa vào nhà.
Hoàng Hồng Phát mặt lộ vẻ lúng túng. Hắn biết nếu lúc nãy lao ra làm anh hùng cứu mỹ nhân, biết đâu cô Lưu sẽ nhìn hắn cao hơn vài phần, thậm chí động lòng. Nhưng hắn thật sự không có gan. Ai biết kẻ kia có hung khí không. Lỡ bị đâm một nhát thì mất mạng.
Cô Lưu Diễm về nhà thay quần áo, tắm rửa, nằm trên giường lòng rối như tơ. Phùng Côn cứ quấy rối cô mãi, nếu không quá đáng thì cô cũng nhịn. Nhưng giờ hắn rõ ràng đã mất kiểm soát. Hơn nữa nghe nói hắn sắp làm chủ nhiệm phòng giảng dạy, sau này muốn làm khó cô càng dễ dàng. Cô đến trường mấy năm vẫn chưa lên được trung cấp. Năm nay định tranh thủ, nhưng danh ngạch có hạn, đối thủ lại nhiều, vốn đã khó. Nếu Phùng Côn cố tình phá, càng khó hơn. Chẳng lẽ thật sự phải tìm Lý Kiến Quân giúp?
Gương mặt kiều diễm lãnh diễm của cô lộ ra tia giãy dụa. Hiện tại dường như chỉ có vị “thần lớn” này mới giúp cô thoát khỏi dây dưa của Phùng Côn.
Mã Quân về đến nhà, thấy mẹ – cô Tống Bình – đang may vá một chiếc quần. Trên bàn bày la liệt tiền lẻ. Mẹ cậu vốn làm gia công ở một xưởng huyện, sau xưởng đóng cửa thì nghỉ việc. Mấy năm nay cô làm nhân viên bán hàng ở tiệm quần áo thương trường, tối về còn nhận thêm việc may tại nhà. Nhịn ăn nhịn mặc để nuôi cậu ăn học.
Nhìn tóc mẹ đã điểm vài sợi bạc, Mã Quân lòng áy náy, bước tới xoa bóp vai cho mẹ, đau lòng nói:
– Mẹ, khuya thế này rồi mà mẹ chưa nghỉ à?
Tống Bình quay đầu nhìn cậu, mỉm cười:
– Không sao, mẹ làm nốt vài món nữa là xong. Hôm nay con đi học thế nào?
Nghĩ đến hôm nay nói là đi học, nhưng lại liên tiếp xảy ra quan hệ với hai người phụ nữ thành thục là cô Tào Mộng và cô Trương Lệ, Mã Quân mặt đỏ bừng:
– Cũng bình thường thôi ạ. Mẹ phải chú ý giữ sức khỏe, đừng làm việc quá sức.
– Vậy là tốt rồi.
Tống Bình đặt quần xuống, đứng dậy nhìn con trai cao hơn mình cả cái đầu, mặt đầy vui mừng:
– Tiểu Quân, chỉ cần con học giỏi, sau này thi được trường đại học tốt, mẹ khổ mấy cũng cam lòng.
Mã Quân nhìn mẹ mặt đã hơi tiều tụy, lại nhìn bộ quần áo cũ kỹ mộc mạc cô mặc mấy năm không thay, lòng chua xót. Thực ra Tống Bình năm xưa cũng là mỹ nữ một thời. Dù không sánh được với Thư Mỹ Ngọc hay Tào Mộng diễm lệ thành thục, nhưng cũng có nét riêng quyến rũ. Đáng tiếc từ khi cha cậu mất, gia cảnh sa sút. Dù có không ít đàn ông theo đuổi, cô đều cự tuyệt vì con, một mình gánh vác gia đình. Cuộc sống gian khổ khiến cô trông già hơn so với tuổi.
– Mẹ, sau này con kiếm được tiền, nhất định không để mẹ khổ nữa.
Mã Quân đột nhiên ôm lấy mẹ, giọng nghẹn ngào. Trong lòng cậu thầm thề phải học thật giỏi, thi đậu đại học, không thể tiếp tục hoang đường như hiện tại.
– Con trai lớn rồi mà còn nhõng nhẽo, không sợ người ta cười à?
Tống Bình không quen thân thiết thế này với con, bị thân thể cao lớn rắn chắc của cậu ôm chặt, thân hình thành thục đầy đặn hơi cứng lại. Nhưng nghe con nói từ tận đáy lòng, cô cũng xúc động. Con trai mình cuối cùng cũng trưởng thành.
– Có gì đâu, con lớn thế nào cũng là con trai mẹ mà.
Mã Quân hơi bướng bỉnh phản bác. Nhưng cảm giác chua xót ban nãy đã nhạt đi nhiều. Lúc này cậu mới cảm nhận rõ ràng thân thể ấm áp, mềm mại, đầy đặn của mẹ truyền đến. Cậu ngẩn người. Trước đây cậu cũng thường ôm mẹ, nhưng chưa từng có ý nghĩ gì. Từ khi lên giường với cô Trương Lệ, trở thành đàn ông thực thụ, cậu bắt đầu học cách nhìn mỗi người phụ nữ bằng góc độ của đàn ông. Đêm nay cậu mới chợt nhận ra: mẹ cũng là một người phụ nữ thành thục, cô đơn, đang chờ đợi sự an ủi và vui vẻ từ đàn ông.
Mã Quân vội buông tay, lòng bất an. Cảnh trong clip Nhật Bản cậu xem ở nhà Hoàng Quốc Tân lại hiện lên: thiếu niên bị mê hoặc bởi thân thể mẹ, trên giường điên cuồng ân ái với người mẹ trần truồng xinh đẹp, bắn tinh dịch đậm đặc vào trong âm đạo dâm đãng của mẹ. Người mẹ phong tình ấy, khắp thân thể đầy dấu vết giao hoan của con trai.
Không được, quá hoang đường. Mã Quân không dám nghĩ tiếp, nhưng mắt lại không kìm được dừng ở ngực mẹ. Vì là mùa hè, lại ở trong nhà, Tống Bình mặc rất thoải mái: áo lót rộng, bên trong không mặc nội y. Cặp vú đầy đặn cao vút, lộ khe ngực trắng nõn. Hai đầu vú in hằn qua áo, tạo thành hai điểm nhô cao, khiến người ta muốn vén áo lên nhìn rõ. Dưới mặc quần đùi bằng bông, lộ đôi đùi trơn bóng mềm mại. Tống Bình cao khoảng mét sáu mươi lăm, không cao gầy như Thư Mỹ Ngọc, không nhỏ nhắn hoạt bát như Tào Mộng, nhưng đầy đặn, vú nở nang, mông tròn trịa to mọng. Chỉ là eo hơi có mỡ, nhưng không đến mức như cô Trương Lệ – loại dáng người vú lớn mông bự đầy nhục cảm.
Tống Bình không hề hay biết tâm tư rối ren của con, thấy cậu ngẩn ngơ, mỉm cười nói:
– Tiểu Quân, con ăn cơm chưa? Trong bếp mẹ để sẵn hai cái bánh bao với chén cháo. Con ăn rồi đi ngủ sớm nhé.
Nói xong cô ngồi lại bàn tiếp tục may vá.
– Dạ, con biết rồi.
Mã Quân hoảng loạn đáp, vội vào bếp ăn ngấu nghiến xong, rồi vào nhà vệ sinh định tắm. Nhà cậu nhà vệ sinh nhỏ, ngoài là bồn rửa mặt và bồn cầu, trong là vòi sen, dùng máy nước nóng năng lượng mặt trời kiểu cũ. Cậu cởi quần áo, đứng dưới vòi sen, nghĩ lại cảnh vừa nãy, dương vật chậm rãi cương lên.
Mã Quân thầm mắng mình vô sỉ, sao lại có ý nghĩ đó với mẹ? Nhưng cậu không kìm được, đưa tay nắm chặt dương vật tuốt mạnh. Nghĩ đến cặp vú trắng nõn đầy đặn dưới lưng mẹ, rất nhanh cậu không khống chế nổi, dương vật giật mạnh, bắn tinh dịch thẳng lên tường nhà vệ sinh.
Phát tiết xong, Mã Quân lòng đầy áy náy và tự trách. Cả đêm cậu ngủ không yên. Sáng hôm sau vừa hửng sáng đã chạy đến trường đọc sách. Đói bụng thì ra mua hai cái bánh mì. Mệt quá thì nằm nghỉ trên giường cô Trương Lệ. Cứ học đến hơn bảy giờ tối, trời tối mịt mới chuẩn bị về.
Cậu tắt đèn, khóa cửa cẩn thận, đi xuống lầu. Bất chợt thấy một bóng dáng gợi cảm cao gầy bước vào cổng trường. Nhìn kỹ thì là cô Lưu Diễm. Cậu kinh ngạc: giờ này cô đến trường làm gì? Vội núp sau một cây đại thụ gần đó, nhìn cô vào khu ký túc xá. Cậu thầm nghĩ chắc cô lên văn phòng lấy đồ. Nhưng chợt thấy đèn phòng hiệu trưởng ở lầu ba vẫn sáng. Cậu giật mình: Lý Kiến Quân cũng ở đây? Lẽ nào là trùng hợp? Cậu định theo lên xem cho rõ, nhưng nghĩ lại: dù cô Lưu có thật sự tìm Lý Kiến Quân thì liên quan gì đến cậu? Cậu xen vào làm gì? Nhưng chân lại không nhấc nổi, đành đứng dưới gốc cây nhìn cô từng bước lên lầu.
Phòng làm việc hiệu trưởng ở lầu ba tam trung sáng đèn. Lý Kiến Quân ngồi trên ghế, nhắm mắt trầm tư. Vừa nãy ông đã gọi điện cho cô Lưu Diễm, bảo cô đến phòng họp.
Đọc thêm nhiều truyện hay tại TruyenBiz.NetLý Kiến Quân năm nay năm mươi mốt tuổi, đã đến giai đoạn bình cảnh sự nghiệp. Năm xưa ông tốt nghiệp trường sư phạm về huyện cổ, hào hoa phong nhã, chí lớn khí phách. Vào tam trung, từ giáo viên cơ sở thăng tiến: chủ nhiệm phòng giảng dạy, chủ nhiệm giáo vụ, phó hiệu trưởng, rồi hiệu trưởng – thuận buồm xuôi gió.
Nhưng khi ông tự tin muốn tranh ghế phó cục trưởng giáo dục huyện, lại bị tố cáo có quan hệ không đứng đắn với một nữ giáo viên trong trường. Dù sau đó điều tra không có chứng cứ, ông vẫn mãi dừng chân ở vị trí hiệu trưởng tam trung, không tiến thêm bước nào.
Sự nghiệp gặp trở ngại lớn, đời sống gia đình lại nhạt nhẽo như nước. Lý Kiến Quân cảm thấy bất bình. Ông cẩn thận làm người mấy chục năm, không dám lộ nửa điểm sai sót, vậy mà cuối cùng lại hỏng vì một bức thư nặc danh tố cáo. Thật quá bất công.
Quan trọng nhất là chuyện ông với nữ giáo viên kia hoàn toàn bịa đặt. Giờ nghĩ lại, ông thấy tiếc: nếu biết trước, cần gì phải kiềm chế đến thế? Với quyền thế hiệu trưởng tam trung, nữ giáo viên nào ông chẳng giải quyết được. Phùng Côn năm xưa chỉ là phó hiệu trưởng trường trấn, vậy mà cũng chơi không ít nữ giáo viên. Ông đúng là thiệt thòi quá.
Sự nghiệp vô vọng, Lý Kiến Quân dần chuyển tinh lực sang các nữ giáo viên trẻ trung xinh đẹp trong trường. Mục tiêu đầu tiên chính là nữ giáo viên từng bị đồn có quan hệ với ông. Ông dùng một suất giáo viên ưu tú cuối năm để khiến cô khuất phục. Trên ghế sofa phòng làm việc, ông lần đầu tiên xảy ra quan hệ với người phụ nữ ngoài vợ.
Nhưng sau cơn hưng phấn ngắn ngủi, ông nhanh chóng chán ghét. Tuổi đã cao, dục vọng và thể lực đều suy giảm. Ngay cả nhu cầu của vợ ông cũng không đáp ứng nổi, huống chi thêm một người nữa thì càng lực bất tòng tâm.
Mà nữ giáo viên kia tư sắc bình thường, dáng người mũm mĩm. Điều duy nhất khiến ông thấy kích thích là cô đã có chồng. So với vợ mình – Thư Mỹ Ngọc – thì cách biệt một trời một vực. Năm xưa Thư Mỹ Ngọc là vai chính đoàn ca múa huyện, một trong tứ đại mỹ nữ nổi tiếng huyện cổ.
Hồi ấy vừa cải cách mở cửa, không khí khá cởi mở. Huyện tổ chức cuộc thi tài năng nữ thanh niên để kích thích kinh tế, học theo các thành phố lớn phía Nam, bị người ta gọi đùa là “cuộc thi chọn mỹ nhân”.
Thư Mỹ Ngọc về khí chất, dung mạo, dáng người đều thuộc hàng nhất. Cô đoạt giải nhất, thành công lớn. Nhưng cũng gây tranh cãi: tiêu chuẩn chấm điểm chỉ dựa vào vẻ đẹp ngoại hình, thiếu chiều sâu tư tưởng và năng lực. Một số cán bộ về hưu bức xúc, cho rằng đây là văn hóa phương Tây mục nát, gây ảnh hưởng xấu đến xã hội. Dưới áp lực, cuộc thi chỉ tổ chức một lần rồi dừng, trở thành đề tài bàn tán của mọi người.
Có người tinh ý xếp hạng bốn người đoạt giải theo tứ đại mỹ nhân cổ đại. Thư Mỹ Ngọc vì thân hình đầy đặn, xinh đẹp như hoa, lại giỏi ca múa, được ví là Dương Ngọc Hoàn phiên bản huyện cổ. Từ đó, tứ đại mỹ nữ huyện cổ lan truyền, trở thành mục tiêu theo đuổi của mọi đàn ông.
Lý Kiến Quân cũng là một trong số đó. Ông theo đuổi Thư Mỹ Ngọc không bỏ cuộc, cuối cùng được nhạc phụ thưởng thức, chiếm được trái tim mỹ nhân, trở thành đối tượng hâm mộ của bao người.
Những năm đầu hai người tình cảm rất hòa hợp, phu xướng phụ tùy. Nhưng sau đó ông say mê sự nghiệp, lạnh nhạt với vợ. Thư Mỹ Ngọc sinh con gái Lý Đình rồi cũng dần thờ ơ chuyện chăn gối. Hai người ngày càng bằng mặt không bằng lòng, đồng sàng dị mộng.
Thấy nữ giáo viên kia vì đã quan hệ với ông mà liên tục đòi hỏi đãi ngộ, thậm chí muốn làm chủ nhiệm giáo vụ, Lý Kiến Quân hối hận. Sao mình lại “bụng đói ăn quàng” như vậy? Ông cắt đứt quan hệ. May mà nữ giáo viên kia vì lý do khác, chẳng bao lâu đã nghỉ việc rời tam trung.
Bài học đắt giá khiến ông càng cẩn thận hơn. Hơn nữa nữ giáo viên trong trường cũng ít người khiến ông động lòng. Cho đến khi cô Lưu Diễm xuất hiện. Lúc ấy cô mới cưới, đang độ ngọt ngào với chồng, cả người kiều diễm động lòng người, toát lên sức hút đặc trưng của thiếu phụ mới cưới. Điều đó khiến ông nhớ lại vợ mình năm xưa cũng thanh xuân rực rỡ, diễm lệ vô song.
Nhưng cô Lưu Diễm tâm cao khí ngạo, chưa bao giờ chủ động tiếp cận ông như các nữ giáo viên khác. Ông biết hiện tại cô không phải người ông có thể dễ dàng chiếm được. Vì thế ông âm thầm chờ thời cơ, đồng thời dùng quyền lực bảo vệ cô, ngăn người khác động vào.
Chớp mắt đã ba năm. Cô Lưu Diễm đã mất đi vẻ ngây ngô của thiếu phụ mới cưới, trở nên châu tròn ngọc sáng hơn. Cặp vú vốn đầy đặn nay càng cao vút to lớn. Mông cũng tròn trịa no đủ. Cô đang ở độ tuổi thành thục nhất, mê người nhất. Với Lý Kiến Quân, đây cũng là thời điểm chín muồi nhất.
Qua ba năm quan sát, ông biết với người phụ nữ như cô Lưu Diễm chỉ có thể từ từ tấn công, từng bước phá vỡ phòng tuyến tâm lý. Gần đây một hai năm cô và chồng xa cách nhiều hơn gần gũi, chắc chắn cô đơn khó chịu. Thêm nữa công tác mấy năm cũng đã nếm trải gian khổ, không còn cao ngạo như trước.
Ông mấy năm nay luôn xuất hiện với hình tượng trưởng bối, quan tâm đầy đủ đến cô. Ấn tượng của cô với ông hẳn là khá tốt và tin tưởng. Sau này ông xuống tay sẽ dễ dàng hơn.
Lý Kiến Quân như một người câu cá kiên nhẫn, chờ đúng thời điểm thả mồi. Nhưng cô cá đẹp này – Lưu Diễm – có dễ dàng khuất phục không?
Cô Lưu Diễm giẫm giày cao gót vội vã bước vào cổng tam trung. Ban đầu cô vừa tắm xong, định đọc sách rồi ngủ. Nhưng bất ngờ hiệu trưởng Lý Kiến Quân gọi điện, bảo cô đến trường họp, nói có chuyện quan trọng cần bàn. Cô không nghĩ nhiều, thay quần áo rồi đến ngay.
Đến dưới khu ký túc xá, thấy cả tòa nhà tối om, chỉ phòng hiệu trưởng lầu ba còn sáng đèn. Cô Lưu Diễm lòng hơi phức tạp, bước lên hành lang, men theo cầu thang đi lên. Tiếng giày cao gót thanh thúy vang vọng trong cầu thang trống trải.
Với Lý Kiến Quân, ấn tượng của cô coi như không tệ. Từ khi cô vào trường, ông luôn quan tâm công việc và cuộc sống của cô, chưa từng cố ý làm khó. Ông thể hiện khí độ của lãnh đạo và trưởng bối. Hơn nữa năng lực điều hành của ông rất tốt. Mấy năm nay thành tích tam trung tăng đều, dần có dấu hiệu đuổi kịp nhất trung. Phúc lợi giáo viên cũng tăng từng năm.
Nhưng cô Lưu Diễm luôn cảm thấy sự quan tâm ấy có gì đó khiến cô bất an. Có lẽ là trực giác phụ nữ. Mỗi lần lên phòng ông làm việc, ông luôn nhiệt tình hỏi han công việc và cuộc sống của cô. Việc chỉ mất vài phút lại kéo dài đến nửa tiếng. Trong khi với người khác, ông chỉ nói vài câu là đuổi.
Với một giáo viên trẻ, được hiệu trưởng coi trọng thậm chí thiên vị là điều cầu còn chẳng được. Nhưng cô Lưu Diễm theo bản năng đề phòng. Cô luôn cảm thấy sự coi trọng ấy chứa đựng điều gì không thể nói ra. May mà mấy năm qua ông chưa từng có hành động hay lời nói nào quấy rối. Nhờ vậy cô dần buông lỏng cảnh giác, nghĩ có lẽ mình đã hiểu lầm ông.
Cô Lưu Diễm lên lầu ba. Vì đi vội nên thở dốc, mặt đỏ bừng, trán lấm tấm mồ hôi. Cặp vú đầy đặn trước ngực phập phồng liên hồi. Cô dừng lại một lát, gõ cửa. Nghe tiếng ông đáp, cô đẩy cửa bước vào. Cô không biết có người ở dưới lầu không xa đang nhìn chằm chằm bóng dáng mình, ánh mắt vừa sợ vừa giận.
Vào phòng hiệu trưởng, cô phát hiện chỉ có một mình ông. Cô hơi do dự hỏi:
– Hiệu trưởng, không phải nói họp sao? Sao chỉ có mình em?
Lý Kiến Quân cười hiền:
– À, mọi người đến sớm, tôi cho họp trước rồi bảo về. Cô đến muộn, nên chỉ còn chờ mỗi cô thôi.
– Hiệu trưởng tìm em có chuyện gì ạ?
Cô Lưu Diễm mặt đỏ, thần sắc hơi không tự nhiên. Không hiểu sao cô luôn không quen ở một mình với ông. Lúc nào cũng lo sẽ xảy ra chuyện gì.
– Là thế này. Giáo dục cục tổ chức cho các trường đi khảo sát ở vùng phát triển phía Nam. Mỗi trường cử một lãnh đạo và hai giáo viên. Nam giáo viên tôi đã chọn rồi, còn nữ giáo viên vẫn chưa quyết định.
Lý Kiến Quân dừng lại, liếc cô một cái. Thấy cô không phản ứng, ông tiếp:
– Nữ giáo viên tam trung chúng ta ai cũng xuất sắc. Tôi khó chọn quá, nên muốn nghe ý kiến mọi người. Cô Lưu thấy ai thích hợp? Tự đề cử cũng được mà, ha ha.
Cô Lưu Diễm trầm ngâm một lúc:
– Em đề cử cô Trương Lệ. Cô ấy kinh nghiệm phong phú, đoàn kết đồng nghiệp, lớp học thành tích tốt. Thành tích ngữ văn luôn đứng đầu khối.
Lý Kiến Quân gật đầu:
– Cô Lưu tinh mắt thật. Nhưng lần này tôi muốn chọn giáo viên trẻ để tiếp thu tư tưởng giáo dục tiên tiến. Cô Trương Lệ tuổi hơi cao, tạm thời chưa phù hợp. Cô còn đề cử ai nữa không?
Cô Lưu Diễm lắc đầu:
– Những người khác em không quen lắm. Hiệu trưởng sắp xếp đi ạ.
Nghe nói có thể đi khảo sát phía Nam, cô cũng hơi động lòng. Nhưng thâm niên cô còn nông, nữ giáo viên lớn tuổi hơn cô cả chục người. Nên cô không dám nghĩ đến việc tự đề cử.
Lý Kiến Quân nhìn cô, đột nhiên đứng dậy đến ngồi cạnh:
– Nếu tôi nói muốn cho cô đi, cô có chịu đi không?
Cô Lưu Diễm giật mình, theo bản năng dịch người ra xa một chút, hơi bất an:
– Em thấy mình chưa đủ tư cách. Để giáo viên khác đi thì hơn.
– Tiểu Lưu đừng khiêm tốn. Cơ hội phải tranh thủ.
Ông đưa tay vỗ nhẹ hai cái lên vai cô. Ánh mắt rơi xuống cặp vú kinh người trước ngực cô, lòng nóng ran. Đêm nay ông cố ý gọi riêng cô lên, không thông báo ai khác. Chính là muốn nhân cơ hội chiếm lấy người vợ xinh đẹp này.
Cô Lưu Diễm cảm nhận rõ bàn tay dày của ông đang nhẹ nhàng xoa trên vai mình. Toàn thân nổi da gà. Cô muốn đứng dậy tránh, nhưng lại thấy không lịch sự. Chỉ đành im lặng chịu đựng, hy vọng ông biết chừng mực. Dù sao so với Phùng Côn, ông có thể quyết định tiền đồ của cô.
Dù cách lớp áo, Lý Kiến Quân vẫn như cảm nhận được làn da trắng mịn mềm mại của cô. Nhìn cặp vú sống động trước ngực, ông thầm nghĩ sờ vào chắc thích lắm. Ông rất muốn lao vào chiếm đoạt nữ giáo viên quyến rũ này ngay lập tức. Nhưng sợ cô không chấp nhận, phá hỏng kế hoạch. Ông đành thu tay lại, tiếp:
– Cô Lưu, trường sắp bình chức danh rồi. Cô cũng đến tuổi lên trung cấp đúng không?
Cô Lưu Diễm đang mừng vì ông rút tay, nghe câu hỏi thì ngẩn ra, vội đáp:
– Dạ, đến tuổi rồi ạ. Nhưng năm nay nhiều người tranh, em sợ không lên được. Thời gian công tác của em còn ngắn.
– Ha ha, chuyện này dễ nói.
Lý Kiến Quân cười:
– Bình chức danh không chỉ nhìn thâm niên, phải xem tổng thể. Hơn nữa cô là nhân tài ưu tú tôi một tay đề bạt. Tôi tất nhiên phải chiếu cố cô một chút. Nhưng nói thật, tôi làm hiệu trưởng cũng áp lực lớn lắm. Gần đây nhiều người gọi điện nhờ vả quan hệ, tôi khó xử lắm.
Cô Lưu Diễm bị ông nói đến hồ đồ. Lúc thì bảo sẽ chiếu cố, lúc lại bảo khó xử. Cô đành bất đắc dĩ:
– Hiệu trưởng, nếu khó xử thì thôi ạ. Sang năm tính tiếp.
Thấy cô không hiểu ý mình, Lý Kiến Quân hơi dở khóc dở cười. Nếu là nữ giáo viên khác đã sớm hiểu ý ông rồi. Không biết cô Lưu thật sự đơn thuần hay giả vờ. Ông cũng không muốn vòng vo nữa, đột nhiên đưa tay nắm tay cô:
– Cô Lưu, thật ra tôi luôn rất quý cô. Tôi hy vọng có thể làm bạn với cô. Chuyện chức danh của cô, tôi sẽ giúp cô giải quyết.
Cô Lưu Diễm giật mình, vội đứng dậy, lòng rối loạn. Không ngờ ông thật sự có ý đồ xấu, nhắm vào mình. Cô lắp bắp:
– Hiệu trưởng, ngài đừng nói nữa. Em luôn rất kính trọng ngài, xem ngài như trưởng bối. Hơn nữa em đã có chồng. Em không thể làm chuyện có lỗi với chồng.
Lý Kiến Quân đã đoán trước phản ứng này. Ông mỉm cười, đột nhiên cởi quần, để lộ dương vật đen thui to lớn nhưng đang mềm oặt rũ xuống. Ông nhìn cô nói:
– Cô Lưu, giờ tôi cho cô một cơ hội. Giúp tôi liếm một chút, tôi cam đoan sau này trong trường không ai dám quấy rối cô. Hơn nữa năm nay tôi đảm bảo cô lên trung cấp. Cô biết trong trường có bao nhiêu nữ giáo viên muốn tìm tôi mà tôi chưa đồng ý không? Cơ hội này tôi dành riêng cho cô. Đây là tiền đồ của cô đấy.
Dù trong hoàn cảnh này, giọng ông vẫn đầy vẻ từ ái và thân thiết như mọi khi, như thể đây chỉ là việc nhỏ dễ dàng.
Cô Lưu Diễm “a” lên một tiếng, mặt đỏ bừng quay mặt đi. Trừ Mã Quân, đây là lần đầu cô nhìn thấy dương vật đàn ông khác. Cô vừa thẹn vừa giận, không tin nổi người đàn ông bình thường luôn từ ái lại hạ lưu đến mức lộ hạ thân trước mặt nữ giáo viên trong trường mình.
Cô rất muốn mắng ông một trận rồi bỏ đi. Nhưng nghĩ đến lời uy hiếp của Phùng Côn, cô lại do dự. Mấy năm qua chính ông đã bảo vệ cô. Dù ông có ý đồ xấu, ít ra đã cho cô cuộc sống yên bình. Nếu mất sự che chở của ông, không biết bao kẻ sẽ quấy rối cô không kiêng nể. Hơn nữa chỉ cần cô còn ở tam trung, không thể tránh mặt ông. Đắc tội ông, cô còn ở lại được không?
Thấy cô không lập tức rời đi, Lý Kiến Quân mừng thầm. Ông biết mình đã lay động được cô. Chỉ cần cô bắt đầu cân nhắc lợi hại, ông tin nữ giáo viên xinh đẹp đầy đặn này cuối cùng sẽ khuất phục dưới dâm uy của ông.